Chương 912: Đầu bếp chính hiệu! (1)
Một nhóm người tụ tập ở chỗ râm mát duy nhất bên đường, có người mãnh liệt phe phẩy cây quạt trong tay nhưng vẫn không ngăn được cơn khô nóng ập thẳng vào mặt.
Một, hai người đều giật lấy giật để cổ áo.
Giờ còn chưa phải đợt nắng nóng gay gắt mà cái thời tiết này đã làm người ta không chịu nổi.
“Toang rồi, tôi thấy hôm nay coi như xong, chắc là không chờ nổi công việc gì đâu!”
“Chưa chắc nha, ai biết được!”
Nhóm người trò chuyện câu được câu không, chỗ kỳ quái là trong số họ có đủ nam nữ, già trẻ.
Nghe giọng điệu nói chuyện của họ, hình như họ đang tìm việc ở ven đường, thế nhưng không biết loại công việc nào mới có thể tiếp nhận cả nhóm người như vậy.
Trên thực tế, công việc của họ đúng là không phải bình thường, họ là một tốp diễn viên, tên thường gọi là diễn viên quần chúng.
Ở Hoành Điếm, diễn viên quần chúng kiểu này nhiều không kể xiết.
Có người làm vì ước mơ, cũng có người vì muốn kiếm chút tiền.
Thật ra, Lâm Chu cũng là một thành viên trong số đó.
Điểm khác biệt là cậu xuyên đến đây.
Đang yên đang lành, chớp mắt cậu lại xuất hiện ở thế giới song song này, đã thế còn là chân chạy vặt.
Xuyên không đấy nhá! Trong hai ngày đầu mới đến đây, Lâm Chu khá là hưng phấn.
Phải biết rằng cậu đã xem rất nhiều tình tiết này trong tiểu thuyết!
Cộng với thân phận hiện giờ của cậu, dựa theo kiến thức về xuyên không trước đây, Lâm Chu lập tức cảm thấy nói không chừng bản thân có thể tỏa sáng rực rỡ ở thế giới song song này.
Thế nhưng làm vai phụ chạy loanh quanh suốt mấy ngày, cuối cùng thì cậu đã nhận rõ hiện thực.
Đừng nói là tỏa sáng rực rỡ, nếu cứ tiếp tục chơi kiểu này nữa thì đến cả chuyện ăn uống cũng là vấn đề.
Việc này khiến Lâm Chu không khỏi im lặng suy nghĩ.
“Không được nữa thì cứ thành thành thật thật đi làm vậy. Chờ giải quyết xong vấn đề cơm áo gạo tiền đã rồi hẵng nghĩ đến chuyện tỏa sáng rực rỡ dựa vào xuyên không sau. Bây giờ cứ thế này mãi thì ai mà chịu cho nổi…”
Cậu khá là buồn bực, người ta xuyên không thể nào cũng có bàn tay vàng gì đấy.
Còn cậu đến giờ vẫn chưa từng thấy thứ gì giống vậy.
Ngay khi Lâm Chu đang thầm chán nản.
Lúc này, một chiếc xe hơi chầm chậm chạy đến từ đằng xa.
Nhìn thấy xe đang giảm dần tốc độ trước mặt đám đông, tốp diễn viên quần chúng vốn đang ngồi xổm trên mặt đất lập tức phấn chấn tinh thần, tỉnh táo đứng dậy.
“Việc tìm tới, việc tìm tới rồi!”
“Có người đến kìa!”
Người kia vừa nói dứt lời, một người đàn ông cầm loa bước xuống khỏi xe.
Anh ta vừa đi xuống, đám đông xung quanh vội hô to.
“Đạo diễn ơi, tôi tôi!”
“Đạo diễn à, nhìn tôi này!”
“Đạo diễn ới…”
Người vừa xuống xe chỉ là phó đạo diễn casting thôi.
Nhưng khoảnh khắc này là cơ hội tốt.
Phó đạo diễn thấy tình hình này thì nổi nóng nói: “Lại chen lấn! Chen cái gì mà chen! Nếu còn tiếp tục chen lấn nữa, ai trong mấy người cũng đừng hòng được nhận!”
Anh ta vừa nói xong, nhóm diễn viên quần chúng trước mặt mới chịu thành thật hơn một chút.
Phó đạo diễn bắt đầu bật thử chiếc loa trong tay, lập tức hét lên: “Ai là đầu bếp, biết nấu nướng thì bước đến đây! Có cảnh quay cần xuất hiện trước ống kính!”
Vừa dứt lời, nhóm diễn viên quần chúng trước mặt anh ta phấn khích hẳn lên.
Có thể xuất hiện trước ống kính kìa!
Vậy thì sẽ nhận được phần tiền cao hơn mức lương bình thường của diễn viên quần chúng nhiều.
Có thể xem như vai cameo!
Cameo (hay vai diễn khách mời): Là một nhân vật phụ nhỏ trong phim, tuy chỉ xuất hiện chớp nhoáng hoặc chỉ có vài câu thoại nhưng lại mang đến ý nghĩa kịch tính, tạo điểm nhấn, để lại nhiều ấn tượng trong lòng khán giả
*Cameo (hay vai diễn khách mời): Là một nhân vật phụ nhỏ trong phim, tuy chỉ xuất hiện chớp nhoáng hoặc chỉ có vài câu thoại nhưng lại mang đến ý nghĩa kịch tính, tạo điểm nhấn, để lại nhiều ấn tượng trong lòng khán giả
Nhưng mấy thứ này đều không quan trọng, quan trọng là được lộ mặt nha!
Không biết chừng sau này có thể nhìn thấy chính mình trên TV! Đây chính là bước đầu tiên để nổi tiếng.
Vì thế, khoảnh khắc khi phó đạo diễn vừa nói hết câu…
“Tôi! Đạo diễn, là tôi!!”
“Đạo diễn ơi, tôi biết nấu ăn này, cái gì tôi cũng giỏi hết!”
“Đạo diễn, bay trên trời, bơi dưới nước, chạy trên mặt đất đều là sở trường của tôi!”
“Tôi biết làm 108 món!”
Trong nhóm diễn viên quần chúng trước mắt, người nào người nấy đều vô cùng hăng hái, nói cứ như ai cũng là thần bếp cả.
Không cần quan tâm có biết nấu thật không, mọi người đều chỉ lo tự tâng bốc chính mình.
Nhưng mà phó đạo diễn casting này không phải người dễ lừa.
Anh ta vội nói: “Nói vớ vẩn gì thế hả? Lại còn 108 món nữa cơ… Tôi nói mọi người biết, tôi muốn tìm đầu bếp chính hiệu! Là người thật sự biết nấu nướng kìa! Nếu ai lừa tôi, được chọn nhưng lại không biết nấu thì đừng trách sao tôi không khách sáo với mấy người!”
Vẫn có người chưa từ bỏ ý định.
“Đạo diễn, biết làm mấy món ăn gia đình có được không?”
“Không được, nhất định phải là đầu bếp chính hiệu!”
Anh ta vừa nói xong, nhóm diễn viên quần chúng lập tức ỉu xìu.
Lúc này, Lâm Chu cảm thấy hơi tiếc nuối.
Cậu cũng không có bản lĩnh này, thật ra cậu biết nấu ăn nhưng chỉ vỏn vẹn là những món ăn thường ngày trong gia đình.
Còn cái danh đầu bếp chuyên nghiệp kia thì không liên quan một xu đến cậu.