Chương 917: Cắt cắt cắt cắt! (1)

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 1 lượt đọc

Chương 917: Cắt cắt cắt cắt! (1)

Lúc này, hai người không cần lo nghĩ chuyện diễn xuất nữa, có thể yên tâm thưởng thức phần bò bít tết này rồi, Lâm Cửu Ngữ hạnh phúc đến híp cả mắt.

“Đúng là rất ngon. Đối diện món bò bít tết đỉnh cỡ này, sao tôi có thể diễn ra cảm giác nhạt nhẽo như nước ốc được đây! Kỹ năng diễn xuất của tôi còn yếu quá đi thôi!”

Khâu Hào vừa ăn vừa suy nghĩ lát nữa nên kiểm soát biểu cảm thế nào để có thể tỏ vẻ bản thân đang khó nuốt trôi đồ ăn.

Khó, thật sự là quá khó!

Lâm Cửu Ngữ không trải nghiệm được nỗi đau của Khâu Hào, cô được ăn uống cực kỳ no đủ, hết miếng này đến miếng khác, kể cả đồ ăn kèm cũng chẳng bỏ qua.

Những quả cà chua bi chiên giòn, tròn trịa, trông như có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Khi ăn cũng chính là cảm giác như thế, vừa cắn vào, nước cà chua ngọt ngọt chua chua, vị ấm nóng lập tức bùng nổ trong miệng.

Ngoài ra còn có mùi thơm của bơ, khiến cà chua bi chiên càng giống một món ăn hơn chứ không phải hoa quả.

Vị chua, ngọt và mọng nước thật sự tuyệt cả là vời.

Quan trọng là món này không hề ngấy dầu, ăn vào có cảm giác như cả khoang miệng được thanh lọc. Mười điểm không có nhưng!

Lâm Cửu Ngữ ăn liên tục hết mấy quả cà chua bi chiên trong đĩa, tiếp đến ánh mắt lại rơi xuống miếng măng tây màu xanh đậm.

Thật ra, cô không thích ăn măng tây cho lắm. Măng tây luộc là món phổ biến nhất trong thực đơn giảm cân, cô đã ăn đến ngán ngẩm.

Nhưng phần măng tây này thì khác, rất nhiều dầu, vừa nhìn đã biết nó được chiên ngập dầu rồi phủ sốt tiêu đen lên trên.

Cô đã được nếm thử nước sốt tiêu đen lúc ăn bò bít tết ban nãy, mùi vị rất ngon, nếu ăn kèm măng tây nhạt nhẽo không có hương vị gì chắc cũng sẽ ngon lắm đây!

Lâm Cửu Ngữ thử dùng dao dĩa cắt một đoạn măng tây nhỏ, cho vào miệng.

Ưm!

Ngon nha!

Hai mắt Lâm Cửu Ngữ sáng rỡ, măng tây chiên này tươi non, giòn rụm, hơn nữa không hề có vị chan chát của măng tây và mùi bùn đất của cây cỏ.

Ngược lại còn rất giòn, phối với sốt tiêu đen đúng là hết xẩy!

Nếu măng tây trong thực đơn giảm cân cũng ngon thế này, bảo cô ăn mỗi ngày luôn cũng được!

Lâu lắm rồi Lâm Cửu Ngữ mới được ăn một bữa no nê như vậy. Cô còn thế, huống chi là Khâu Hào.

Một miếng thịt này đủ để anh vui vẻ cả ngày.

Tuy bình thường, trong thực đơn giảm cân của anh cũng có thịt bò nhưng đời nào có bò bít tết đầy bơ và nước sốt giống vậy!

Anh kích động đến nỗi rơm rớm nước mắt.

Đối với người phải kiểm soát cân nặng suốt thời gian dài như anh, được ăn một bữa vừa bình thường vừa ngon lành, tâm trạng phấn khích lúc này thật sự không thể nào diễn tả hết.

Mỗi lần cắn một miếng, vẻ mặt của anh đều rất phong phú, biểu cảm chính là kiểu nhắm mắt, không kìm được phải cảm thán: Sao trên thế gian này có thể có món ăn ngon vậy chứ!

Sau khi ăn xong cơm hộp, đây là cảnh Lâm Chu nhìn thấy lúc đang vội vã quay lại làm bò bít tết.

Cậu không khỏi thầm lẩm bẩm trong lòng, thật sự ngon đến thế à?

Vừa rồi lúc đang quay phim, cậu thậm chí còn chưa kịp nếm thử một ngụm bò bít tết rán trước ống kính.

Giờ trông thấy dáng vẻ ăn bò bít tết của nam nữ chính, cậu chợt cảm thấy hơi tò mò.

Lát nữa cậu phải rán thêm vài miếng bò bít tết nữa mới được, để cậu nếm thử xem bò bít tết được rán bằng tài nấu nướng cấp thần này sẽ có mùi vị gì.

Khâu Hào và Lâm Cửu Ngữ nhìn thấy Lâm Chu, lập tức bưng hai chiếc đĩa đã sạch bong sáng bóng sang.

“Chào anh, tôi là Lâm Cửu Ngữ, đóng vai nữ chính. Rất vui được gặp anh!”

Lâm Cửu Ngữ tươi cười rạng rỡ, hai mắt tỏa sáng nhìn về phía Lâm Chu, xem ra cô muốn làm quen với cậu.

So với Lâm Cửu Ngữ còn hơi dè dặt thì Khâu Hào nhiệt tình, tự nhiên hơn rất nhiều.

“Chào anh, chào anh, tôi là Khâu Hào, diễn vai nam chính. Người anh em này, nhờ phúc của anh mà tôi có thể ăn một bữa no nê. Tay nghề nấu nướng của anh quá là cao siêu, tôi chưa từng ăn miếng bò bít tết nào ngon như vậy, đỉnh nóc đấy!”

Lâm Chu cảm nhận được nam nữ chính cực kỳ nhiệt tình và tò mò về cậu.

Nghĩ cũng biết đây là công lao của hai phần bò bít tết kia.

Cậu lộ vẻ khiêm tốn, mỉm cười đáp: “Chào hai vị, tôi tên Lâm Chu, chỉ là một diễn viên quần chúng biết nấu nướng chút đỉnh thôi.”

“Ể, tôi còn tưởng anh là đầu bếp nhà hàng tây nào đó được đạo diễn mời đến chứ!”

Lâm Cửu Ngữ nghe cậu nói vậy, vô thức ngạc nhiên hô lên.

Cô cảm thấy như thế thật!

Cô từng đi ăn ở một vài nhà hàng tây nổi danh, ngay cả món ăn của nhà hàng tây do bếp trưởng người nước ngoài có tiếng nào đó mở cũng không sánh nổi tay nghề của Lâm Chu trước mặt.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right