Chương 923: Thật ra là đạo diễn sợ lãng phí, đúng không… (1)
Khâu Hào và Lâm Cửu Ngữ đều cực kỳ hồi hộp, nhìn chằm chằm vào đạo diễn để quan sát phản ứng của anh.
Việc này liên quan đến mặt mũi của họ đấy!
Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, đạo diễn ăn xong một miếng bò bít tết cũng không có phản ứng gì. Thay vào đó, anh lấy khăn giấy từ túi ra, bình tĩnh lau miệng.
Nhưng hành động này lại khiến Khâu Hào và Lâm Cửu Ngữ sốt hết cả ruột.
Bò bít tết ngon như vậy mà sao đạo diễn ăn xong lại không phản ứng gì thế này, có gì đó sai sai nha!
…
Món bò bít tết này thật sự rất ngon.
Tuy thịt bò không phải loại có chất lượng tốt nhất nhưng đầu bếp đã xử lý rất tốt.
Vừa mềm vừa thơm, mỗi lần nhai đều cảm nhận được độ dai và tươi ngon của thịt, không hề có mùi tanh.
Nước sốt tiêu đen cũng rất phù hợp, không đắng, xen lẫn vị cay của tiêu, khiến hương vị của bò bít tết phong phú hơn rất nhiều.
Ngon đến mức khiến người ta ăn một lần rồi khó thể nào quên.
Anh thật sự chưa từng ăn món bò bít tết nào ngon như vậy.
Khâu Hào nói rất đúng.
Lâm Tử Hàng hoàn toàn bị thu hút bởi món bò bít tết trước mắt, anh vô cùng sửng sốt.
Nhưng Khâu Hào lại thấy đạo diễn không có phản ứng gì.
Món bò bít tết ngon thế này, sao đạo diễn ăn xong lại không có phản ứng gì hết nhỉ? Không nên như vậy mới phải!
“Đạo diễn, tôi không lừa anh đúng không? Có phải ngon lắm không!?”
Khâu Hào thấy đạo diễn không nói gì bèn sốt ruột lên tiếng hỏi.
Tính cách anh khá nóng nảy, nhìn thấy dáng vẻ của Lâm Tử Hàng, anh chỉ hận không thể tiến lên lắc vai đạo diễn, thúc giục anh ấy nói ra lời bình luận.
Lâm Tử Hàng nghe Khâu Hào hỏi mới hết sững sờ.
Thấy ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào mình, rõ ràng bọn họ đang tò mò về hương vị của món bò bít tết này.
Có thể khiến hai diễn viên chính ăn đến mức no căng bụng muốn nôn ra luôn.
Món này phải ngon đến mức nào nhỉ!
Nhưng nhìn biểu cảm của đạo diễn, có vẻ cũng bình thường thôi.
Mọi người không hiểu ra sao, ánh mắt tò mò cứ đảo qua đảo lại giữa bọn họ.
Lâm Tử Hàng ho khan mấy tiếng rồi nghiêm túc nói:
“Đóng phim là để hai người ăn uống hả? Làm một diễn viên lại vì ham muốn ăn uống nhất thời mà quên đi nghề nghiệp của mình, các cô cậu nói xem chúng ta đã phải quay lại cảnh này bao nhiêu lần rồi?”
“Dọn dẹp đi, chúng ta quay tiếp thôi!”
Lâm Tử Hàng nói xong thì lạnh lùng bưng hai phần bít tết trên bàn quay đầu bỏ đi.
Hành động này khiến mọi người ngơ ngác, người nào người nấy đều tỏ vẻ khó hiểu ở những mức độ khác nhau.
Đạo diễn mắng thì mắng, sao lại bê cả đĩa bò bít tết trên bàn đi mất thế?
Đạo diễn đang dọn đạo cụ giúp họ đấy à? Đúng là chu đáo quá đi!
Chắc chắn đạo diễn có ý tốt.
Sắp phải quay tiếp, thời gian gấp rút nên mọi người cũng không nói gì nữa, phải nhanh chóng khôi phục trường quay mới được.
Lâm Cửu Ngữ bị Khâu Hào bế lên xoay vòng vòng cho nên mới nôn ra.
Vì vậy, những thứ nôn ra cũng bị văng tá lả khắp nơi.
Các nhân viên công tác đang vội dọn dẹp trường quay.
Khâu Hào và Lâm Cửu Ngữ đều phải trang điểm lại và súc miệng nên không để ý đến chi tiết này.
Chỉ nghĩ rằng đạo diễn sợ bọn họ ăn thêm nữa sẽ ảnh hưởng đến việc quay phim.
Nên anh mới bưng đĩa bò bít tết đi.
Nhớ lại lúc nãy đạo diễn ăn bò bít tết mà không cho chút phản ứng gì, cả hai người đều rất sốc.
Món bò bít tết ngon như vậy mà đạo diễn lại không có phản ứng gì!
Bọn họ không tài nào hiểu nổi.
Chỉ có thể cho rằng đạo diễn kiến thức rộng rãi, tích cách trầm ổn, trong mắt chỉ có việc quay phim chứ không bị ngoại vật tác động.
Không thì sao người ta có thể làm đạo diễn được!
Việc quay đi quay lại nhiều lần đã khiến động tác của các nhân viên trở nên thành thạo.
Mọi người đều bận rộn, còn Lâm Tử Hàng là đạo diễn nên đã trở lại phía sau màn hình giám sát.
Nhìn miếng bò bít tết trên tay, ánh mắt anh lấp la lấp lánh.
Sau đó anh tự lẩm bẩm một câu.
“Đều là dùng tiền mua cả đấy!”
Đạo diễn nói lời này, thấy không ai chú ý đến mình bèn không nhịn được cúi đầu giả vờ nhìn xuống đất rồi nhét miếng bò bít tết vào miệng.
Một miếng bò bít tết chỉ có thể cắt ra thành vài miếng nhỏ thôi, ăn mấy ngụm đã hết sạch.
Dù thịt hơi nguội nhưng hương vị vẫn ngon tuyệt cú mèo.
Đầy ắp nước thịt lại không hề có mùi tanh, vị thơm ngon tràn ngập trong miệng, đỉnh chóp!
Lâm Tử Hàng ăn ngon lành, anh không khống chế được vẻ mặt, có thêm vài phần ý cười.
Ăn hết một đĩa lại chuyển sang đĩa tiếp theo.
Đạo diễn quay đầu lại thì trông thấy phó đạo diễn bên cạnh đang nhìn anh với vẻ mặt ngơ ngác.
“À thì, không ăn cũng lãng phí mà!”
Lâm Tử Hàng không ngờ bên cạnh còn có người, anh xấu hổ một lúc. Nhưng nhờ mặt dày nên anh thản nhiên nhét hết phần bò bít tết còn lại trong đĩa vào miệng, sau đó còn tiếc nuối liếm môi.