Chương 934: Công sức nấu bữa ăn hôm nay không uổng phí chút nào.

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 1,333 lượt đọc

Chương 934: Công sức nấu bữa ăn hôm nay không uổng phí chút nào.

Nếu để đạo diễn của bọn họ nhìn thấy, bị ăn mắng là cái chắc!

“Đạo diễn Lâm của các anh tăng lương cho các anh à? Sao đi làm mà vui quá vậy?”

Người phụ trách của đoàn làm phim đối diện gặp được người quen bèn tò mò bước đến khoác vai hỏi.

Vẻ hớn hở trên mặt nhóm người này rõ ràng đến mức người ta không thể phớt lờ được.

Rất khơi gợi sự tò mò của mọi người.

Làm người ta không khỏi suy đoán có chuyện tốt gì khiến những người này đi làm vui vẻ đến vậy?

Cuối cùng cũng có người hỏi.

Trong lúc nhất thời, người qua đường đang vội vã đều lặng lẽ bước chậm lại, chuẩn bị lắng tai nghe lý do.

“À, không có, vì chúng tôi thích đi làm thôi ấy mà!”

Nhân viên được hỏi cười ngại ngùng, trả lời vô cùng chân thành.

Nhóm đồng nghiệp của đoàn phim bên cạnh cười gật đầu, tỏ ý họ cũng thế.

Tâm trạng họ thật sự quá tốt, không nhịn được thể hiện hết ra ngoài.

Cảnh tượng hài hòa như vậy làm người của đoàn phim đối diện không hiểu mô tê gì.

Thích đi làm hả?

Nghe giả dối quá đi!

Chẳng lẽ đạo diễn của họ đang ở gần đây?

Nếu không, sao họ có thể nói ra mấy lời trái lòng kiểu đấy được!

Người phụ trách đoàn phim càng nghĩ càng cảm thấy có lý, trưng ra vẻ ‘tôi hiểu mà’, vỗ vai người trả lời.

Tự dưng cảm thấy người của đoàn phim bên kia cũng chẳng dễ dàng gì.

Đã đi làm còn phải diễn kịch.

“Tôi hiểu tôi hiểu, người anh em, đoàn phim các anh vất vả rồi.”

Người phụ trách đoàn phim nói xong thì ân cần vỗ vai người quen, sau đó rời đi. Đến lúc quay về đoàn phim của mình, anh ta lộ vẻ thổn thức.

Đồng nghiệp bên cạnh thấy thế thì ngơ ngác: “Đại ca sao thế?”

“Không sao, người của đoàn phim đối diện không dễ dàng gì, đi làm còn phải diễn kịch, tôi đoán có lẽ họ bị ép buộc dữ lắm!”

Người phụ trách đoàn phim nói xong thì lòng còn sợ hãi lắc đầu.

May mà đoàn phim bọn họ không có yêu cầu này, bắt người ta đi làm còn phải vui vẻ.

Nếu không, khó chắc anh ta có thể diễn xuất tốt như người của đoàn phim đối diện, người nào người nấy đi làm còn phải ra vẻ hí hửng thế kia.

Nghĩ đến thôi đã thấy sợ hãi vô cùng.

Nhân viên của đoàn phim amp;LTC;ô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Tài Bá Đạogt; đến trường quay đều cười tít mắt.

Vừa nhớ đến chuyện đạo diễn thêm vai cho thầy Lâm, sau này họ vẫn có thể tiếp tục ăn đạo cụ thì phấn khích muốn chết.

Hôm qua họ cũng được thử bò bít tết. Vị ngon ấy đã chữa lành tất cả mệt mỏi sau một ngày làm việc căng thẳng của mọi người.

Ngay cả khi tỉnh dậy sáng nay, chỉ cần nghĩ tới cơ hội được ăn đạo cụ là ai cũng tràn đầy năng lượng, nóng lòng muốn lao ngay đến chỗ làm.

Hôm nay không chỉ có cảnh quay của nam nữ chính mà còn có phân cảnh của nhân vật phụ.

Thế là mới sáng sớm, phim trường đã rất náo nhiệt.

Lúc Lâm Chu đến, các diễn viên và đạo diễn đã bắt đầu quay phim.

Phó đạo diễn nhìn thấy Lâm Chu thì hai mắt phát sáng, lập tức chạy đến chào đón.

“Thầy Lâm đến rồi đấy à! Đây là vai diễn mà tối qua đạo diễn và biên kịch đã thức đêm để thêm cho cậu, cậu xem thử có hợp không?”

Lâm Chu nhận kịch bản, tò mò lật xem.

Hiệu suất cao thế à?

Đập vào mắt là tình tiết rất thích hợp để thêm cảnh dùng bữa như hôm qua Khâu Hào nói.

Theo thiết lập của kịch bản, nam chính là tổng tài, nữ chính là thư ký của nam chính. Sau khi nam nữ chính thành công ở bên nhau, tình cảm giữa họ trở nên nồng cháy, hai người có vài khoảnh khắc thân mật ở công ty, thế là bị nữ phụ ác độc bắt gặp. Cô ta đố kỵ nữ chính được tổng tài đối xử đặc biệt nên đã cố ý bắt bẻ nữ chính, muốn cô xấu hổ trước mặt mọi người.

Để rồi cô ta bày trò trong căng tin công ty, giả vờ bất cẩn để ụp phần cơm của mình lên người nữ chính.

Sau đó, nam chính đến cứu nữ chính, đuổi việc nữ phụ ác độc.

Lâm Chu xem xong kịch bản, trên mặt tràn đầy cảm xúc muốn khịa đôi lời.

Tình tiết này đúng là… ba chấm.

“Tôi diễn vai đầu bếp nấu ăn trong căn tin ạ?”

Lâm Chu thu lại cảm xúc, định xác nhận lại một chút.

Kết quả vừa ngẩng đầu lên thì trông thấy phó đạo diễn còn kích động hơn cả cậu, khóe miệng cậu giật giật.

Anh ta mong chờ cậu diễn vai đầu bếp đến vậy à?

“Đúng đúng đúng, thầy Lâm xem có gì cần sửa lại gì không? Tình tiết này thế nào?”

Ánh mắt của phó đạo diễn nóng rực nhìn lấy Lâm Chu, có dáng vẻ nghiêm túc lắng nghe.

Dường như Lâm Chu nói gì, anh ta đều sẽ giải quyết ngay.

Lâm Chu cảm thấy từ khi bản thân đến đoàn phim này, hình như đã trở nên trầm lặng ít nói.

Bảo cậu trả lời như thế nào chứ?

Cậu là đầu bếp, đâu có tình tiết gì, có ống kính cũng chỉ là ống kính của mấy món ăn, không có tuyến sự việc gì cả.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right