Chương 970: Thậm chí một món ăn còn cả ý cảnh! (2)
Dương Tử thấy các diễn viên đều đã rời đi, liền chạy một mạch đến chỗ của hoàng đế.
“Này này này, đừng dọn vội, vứt đi cũng lãng phí, tôi vừa hay đang đói, để tôi ăn nhé!”
Thấy tổ đạo cụ định đổ bỏ mấy món ăn này.
Dương Tử lao tới, bảo vệ mấy món ăn trên bàn.
Thầy đạo cụ thấy anh ta đói đến mức ngay cả đạo cụ cũng không tha, cũng không biết nói gì hơn.
“Phó đạo diễn Dương, mấy món này để cả một lúc lâu, đều hỏng hết rồi.”
Trời mùa hè, ngoài mấy đạo cụ giả, còn lại mấy món nóng, mùi vị đều đã thay đổi, hoàn toàn không thể ăn được.
Vì vậy, thầy đạo cụ mới có biểu cảm khó tả như vậy.
“Không sao, tôi chỉ ăn mấy món chưa đổi vị là được.”
Thầy đạo cụ thấy anh ta có vẻ đói lắm, sợ người khác dọn đồ ăn đi mất, nên cũng không nói gì nữa.
Chỉ nghĩ anh ta thật sự đói rồi!
Sau đó, các nhân viên đang dọn dẹp bối cảnh nhìn thấy Dương Tử, cầm quả bí ngô được chạm khắc tinh xảo lên và cắn một miếng.
Hả???
Đạo cụ đẹp như vậy, anh ăn hết trong một miếng luôn à?
Sao nỡ làm vậy chứ!
Dương Tử nào còn để ý đến ánh mắt của người khác.
Anh ta đã nhiều ngày không được thưởng thức tay nghề của Lâm Chu rồi!
Hơn nữa đoàn phim mới, chưa có ai tranh giành với anh ta.
Có khi nào anh ta được lấy nhiều đồ ăn như vậy chứ!
Nhìn mấy món ăn này xem, cả một bàn nhưng không ai tranh giành với anh ta!
Thật cảm động!
Hu hu hu~
Cắn một miếng, Dương Tử không thể diễn tả được sự phấn khích của anh bằng lời.
Hương bí ngô tràn ngập khoang miệng, mềm dẻo ngọt ngào, cảm giác lớp vỏ ngoài lấp lánh của bí ngô được làm từ mật ong, giống như thêm một lớp lọc cho bí ngô, vừa sáng bóng vừa tăng thêm vị ngọt.
Thơm ngon quá!
Dương Tử không nhịn được nheo mắt tận hưởng, còn lắc đầu khe khẽ.
Đối với những món ăn được làm đẹp mắt và tinh tế, có người không nỡ ăn, không nỡ phá hỏng.
Có người cảm thấy món ăn càng đẹp mắt thì càng ăn ngon miệng, cho rằng đẹp như vậy thì đương nhiên phải ăn vào bụng rồi.
Dương Tử chính là loại người càng thấy món ăn càng đẹp mắt thì càng ăn ngon miệng đó.
Cắn mấy miếng bí ngô, Dương Tử nhìn thấy trứng hấp.
Màu vàng nhạt của trứng tương phản rõ rệt với lớp bí ngô màu vàng kim bên ngoài.
Sau đó, Dương Tử tìm một chiếc thìa, múc một thìa, phần trứng nguyên vẹn đã có một chỗ khuyết, để lộ mặt cắt mịn màng.
Cảm giác ấm áp khi ăn vào miệng không hề có mùi tanh của trứng.
Chỉ có hương thơm của trứng và vị ngọt của bí ngô, cùng với một chút hương sữa thoang thoảng.
Kết cấu của trứng hấp giống như bánh pudding, rất mềm mịn.
Hương vị có vị tươi, mặn, ngọt, tất cả hòa quyện vào nhau rất hoàn hảo.
Khiến người ta cảm giác giống như đang ăn đồ ngọt, không thể dừng lại được.
Bí ngô là món chính, ăn một miếng trứng hấp, rồi lại cắn một miếng bí ngô.
Thật sự quá tuyệt vời ông mặt trời.
Sau đó, nhìn thấy món Tùng Thử Thảo Ngư phủ nước sốt trong veo, anh ta càng không thể chờ đợi, vội vàng cầm đũa gắp một miếng cá cho vào miệng.
Ngay cả khi được phủ một lớp nước sốt chua ngọt, miếng cá chiên giòn vẫn giữ được độ giòn và thơm ngon.
Kết cấu bên ngoài giòn, bên trong mềm kết hợp với nước sốt chua ngọt như pha lê, thật sự không gì sánh bằng.
Cũng rất hợp với món bí ngô hấp trứng.
Dương Tử ăn ngấu nghiến, ăn một miếng rau, lại cúi xuống gặm một miếng bí ngô.
Dáng vẻ giống như đã nhịn đói nhiều ngày khiến mọi người nhìn mà thấy thương cảm.
“Phó đạo diễn cũng không dễ dàng gì, bận rộn đến bây giờ, cũng chưa ăn cơm, nhìn xem đói đến mức nào kìa!”
“Đúng vậy, để anh ấy ăn xong rồi dọn dẹp sau vậy.”
“Mấy đạo cụ này chỉ đẹp mắt thôi, có thể ăn được là tốt rồi, không ngờ phó đạo diễn lại ăn ngon lành như vậy.”
“Chắc là không ngon lắm đâu, những thứ càng đẹp mắt thì hương vị càng bình thường.”
Các nhân viên dọn dẹp trường quay vừa làm việc vừa trò chuyện.
Mọi người đều từng trải nghiệm đồ ăn đẹp mắt nhưng không ngon miệng.
“Điểm tâm mà tổ đạo cụ làm lần trước, trông giống như một bông hoa, đẹp không tả nổi, lúc dọn dẹp, tôi không nhịn được nên nếm thử một miếng, dở đến mức tôi suýt nôn ra.”
“Đúng vậy, nhìn phó đạo kìa, dở đến mức khóc luôn rồi.”
Mọi người tò mò nhìn Dương Tử, thấy anh ta đang ôm nửa quả bí ngô, nước mắt rơi lã chã.
Vậy mà vẫn tiếp tục nhét đồ ăn vào miệng.
Nhìn thấy cảnh này, các nhân viên xung quanh không khỏi lắc đầu.
Dở đến mức nào vậy trời!
Bọn họ đâu biết Dương Tử đang khóc vì xúc động.
Anh ta đã ăn liền ba món rồi!
Vẫn không có ai tranh giành với anh ta!
Nếu không phải món ngon trong miệng là có thật, anh ta còn tưởng mình đang mơ.
Còn có chuyện tốt như vậy à?
Không thể tin được.
Nghĩ lại ở đoàn phim trước, những đạo cụ đó nào đến lượt một phó đạo diễn casting như anh ta được ăn trước chứ.