Chương 973: Các anh đều là đầu bếp của nhà bếp? (2)
Quay thật kéo các đầu bếp của đoàn làm phim làm cameo thật sự lợi hại!
“Đúng vậy, đạo diễn nói như vậy nhìn chuyên nghiệp hơn.”
“Hì hì, không ngờ làm đầu bếp ở đoàn làm phim, còn có thể làm diễn viên quần chúng, đến lúc đó còn có thể nhìn thấy tôi trên TV.”
“Yên tâm đi thầy Lâm, tôi rất rành nhóm lửa, trước kia ở nhà cũ nông thôn chính là nhóm lửa bằng bếp lò này.”
Lâm Chu không có gì lo lắng.
Đạo diễn tìm đầu bếp của đoàn làm phim làm cameo có thể thấy được mức độ coi trọng đối với ngự thiện phòng.
Thịt anh đào làm nhiều một chút, chờ quay xong, bữa cơm của cậu sẽ được giải quyết.
Đợi đến lúc quay phim chính thức, Lâm Chu đã quen xem ống kính như không tồn tại.
Đổ dầu vào chảo, đợi nhiệt độ dầu nóng khoảng sáu mươi phần trăm thì thả từng khối thịt đã được ướp sẵn vào.
Độ lửa của khâu chiên thịt rất quan trọng, vị, màu sắc đều ở bước này.
Miếng thịt chiên tới vàng óng thì vớt ra để sẵn.
Ống kính thích hợp cho một cảnh đặc tả, lại chuyển dời đến trên người Lâm Chu.
Lúc này đầu bếp của đoàn làm phim vai ngự trù đứng bên cạnh Lâm Chu nói xong lời thoại.
“Sư phó, đây chính là món ăn mà thục phi cố ý gọi? Hiếm khi thấy ngài tự mình vào bếp!”
Một câu nói vừa the thé vừa mỏng, người không biết còn tưởng rằng anh ta diễn chính là thái giám.
Lâm Chu cầm bát, đang chuẩn bị nêm nếm, nghe nói như thế, suýt chút nữa biểu cảm không chống đỡ được.
Quả nhiên, giây tiếp theo chợt nghe thấy âm thanh phẫn nộ của đạo diễn.
“Cắt cắt cắt, cậu nói chuyện kiểu gì vậy, cũng đâu phải diễn thái giám, ai dạy cậu nói lời thoại như vậy thế!”
Đầu bếp của đoàn làm phim bị kêu cắt vẻ mặt 囧囧 đứng bên cạnh.
Ngại quá.
Thì ra ngự trù không phải thái giám!
Mấy diễn viên quần chúng còn lại nhịn cười sắp nội thương, khiến đầu bếp đoàn làm phim nói lời thoại mặt đỏ bừng.
“Lại lần nữa, nói chuyện đàng hoàng cho tôi!”
Quách Chí Bằng nói xong, ghi chép tại trường quay, lại bắt đầu quay cảnh tiếp theo.
“Cảnh bốn lần hai, bắt đầu!”
…
Lâm Chu cực kỳ thấy may mắn vì bản thân ướp không ít thịt, vừa rồi chỉ chiên một phần.
Hiện tại tiếp tục cho thịt vào chảo, sau đó chuẩn bị nêm nếm.
Lần này lời thoại của đầu bếp đoàn làm phim nói không thành vấn đề.
Lâm Chu cũng thuận lợi nói ra lời thoại của cậu.
“Thục phi nương nương trong hậu cung được sủng ái, ra tay hào phóng, chúng ta đương nhiên cứ hầu hạ cho tốt.”
“Đừng nói nhiều, mau chuẩn bị đồ ăn đi.”
Hai câu đối thoại nhìn như vô cùng đơn giản, trong đó đã lộ ra hai tầng ý nghĩa.
Thục phi được sủng ái còn hào phóng, cảm nghĩ của đầy tớ về cô khá tốt.
Lâm Chu vừa nói lời thoại, vừa đổ các loại gia vị như giấm trắng, nước tương, muối, đường vào trong bát.
Múc dầu vừa rồi chiên thịt ra, trong chảo chừa lại chút dầu, xào gừng thái sợi cho thơm sau đó thả thịt, cà rốt hạt lựu, dưa leo hạt lựu vào, bỏ vào sốt cà chua đảo một lúc rồi vớt ra.
Một chảo thịt anh đào bắt mắt xinh đẹp vừa mới ra lò đặt trong đĩa, bốn phía lại xếp một vòng anh đào tươi, thật sự là đẹp thèm nhỏ dãi.
Chỉ có như vậy thịt anh đào mới có thể khiến người ta nhìn thấy đã muốn cướp đi!
“Cắt! Qua!”
“Chuẩn bị cảnh tiếp theo!”
Hai cảnh quay này là quay liên tiếp.
Trước quay cảnh ngự thiện phòng, cho thấy món ăn này là đại trù của ngự thiện phòng cố ý làm cho thục phi, còn là thục phi tiêu tiền gọi.
Một món thịt anh đào tinh xảo khiến người ta nhìn đã chảy nước miếng.
Món thịt anh đào này là Lâm Chu điều chỉnh lại cách làm.
Cân nhắc đến đây là đang quay phim, không có nhiều thời gian chờ cậu chậm rãi hầm như vậy.
Dựa theo cách làm ngày xưa, thịt anh đào chỉ dùng thịt heo và quả anh đào tươi cùng chậm rãi hầm trong lửa nhỏ hơn ba tiếng, sau khi vị thơm ngọt của anh đào thấm vào trong thịt mới xem như thành công.
Lúc ra lò lọc cặn anh đào.
Còn cần dùng anh đào loại bỏ hạt xay thành nước ép rưới lên thịt, thay cho phần nước om màu đỏ tăng thêm mùi thơm của trái cây tươi.
Trong quay phim không có nhiều thời gian hoàn toàn phục chế ra.
Chỉ có thể tương đối dùng một phương pháp làm ra món với tốc độ nhanh nhất để làm.
Bề ngoài thích hợp là được.
Trọng điểm của cảnh tiếp theo không phải là Lâm Chu, nhưng là tồn tại của bối cảnh ngự thiện phòng, cậu và đầu bếp của đoàn làm phim cameo ngự trù còn phải giả vờ có hình có dạng một chút.
Nhưng mắt thấy đã sắp giữa trưa, các đầu bếp của đoàn làm phim sốt ruột, một đoàn làm phim nhiều người như vậy ăn cơm kiểu gì, còn diễn tiếp nữa, mọi người cùng nhau ăn không khí đó!
Vì thế bọn họ tìm đạo diễn nói một tiếng, lại thay đổi một đám diễn viên quần chúng cùng cậu làm bối cảnh.
Mấy đầu bếp của đoàn làm phim cùng nhau đi, nhìn Lâm Chu đứng tại chỗ, trên mặt còn lộ ra nụ cười.