Chương 660: Tìm kiếm
Liễu Bình đang lẳng lặng suy nghĩ thì phía sau bỗng xuất hiện bảy tám nam nhân cầm súng trong tay.
"Các ngươi muốn dùng sách này à?"
Liễu Bình lui qua một bên.
"Không, thật ra chúng ta muốn tìm ngươi."
Một nam tử giơ súng tự động trong tay lên.
Liễu Bình nhìn thoáng qua.
Không tồi, thế giới này đã đột phá hạn chế súng lục, súng ống phát triển rất nhanh.
Có Quyển Sách Đáy Biển trợ giúp, bọn họ thành lập nên một thế giới sau khi văn minh bị hủy diệt, hơn nữa còn ham thích cải tạo thân thể.
Vì sao phải cải tạo thân thế? Liễu Bình đang nghĩ ngợi thì mấy người đối diện lại mở miệng: “Hắc hắc, đã trễ thế này còn có người tới tìm Quyển Sách Đáy Biển, có thể thấy là một kẻ nhát gan."
"Tên người nhất định có tiền -- Tốt nhất là vàng!"
"Giao hết tiền ra đây, đừng giả bộ có được cơ thể nhân tạo cường đại, vừa rồi ta đã rà quét, thân thể ngươi là phàm nhân triệt triệt để để."
Mấy người đó bao vây lấy Liễu Bình.
Liễu Bình mỏi mệt thở dài, ấn tay lên Quyển Sách Đáy Biển lần nữa.
"Lãnh một ít vàng đi."
Hắn yên lặng nói trong lòng.
Quyển Sách Đáy Biển chấn động, trên trang sách nhanh chóng hiện ra một hàng chữ nhỏ: “Ngài cần bao nhiêu?"
Liễu Bình nói: “Có thể giải vậy là đủ rồi."
"Tuân mệnh."
Tất cả chữ nhỏ biến mất.
Chỉ trong nháy mắt tiếp theo -- Không trung bỗng xuất hiện một ánh hào quang vàng rực rỡ, trông có vẻ nguy nga như núi.
Ầm ầm ầm ầm! !! Núi vàng rơi ầm xuống, hung hãn mà giáng xuống quảng trường, làm cuồng phong và bụi đất bay tung lên.
Liễu Bình ngẩn ra một lát, nhịn không được mà nói: “... Ta chỉ muốn một chút vàng giải vây để tống cổ bọn họ thôi."
Một hàng chữ nhỏ xuất hiện trên Quyển Sách Đáy Biển: “Đã giải vây."
Liễu Bình nhìn Quyển Sách Đáy Biển, lại nhìn ngọn núi vàng cao ngất trong mây kia.
"Lại đè chết người... Ai, vì sao ta nói là “lại"
chứ?"
Liễu Bình lẩm bẩm nói.
Hắn lắc đầu, nhìn thoáng qua ngọn núi vàng kia.
Ma thuật Kỳ Quỷ-- Vô! Chỉ một thoáng, không thấy núi vàng đâu nữa.
Trên quảng trường khôi phục một mảnh yên tĩnh.
NOTE: tác giả không up chương 261, nếu tác giả bổ sung thì sẽ cập nhật sau "Loại tã lót làm ấm."
"Bồn cầu trí năng, căn cứ vào tình huống bài tiết của ngươi để dọn sạch vào mọi lúc."
"Máy tự động đổ sữa, nhìn này, chỉ cần nhấn cái nút màu xanh lục dưới này, sẽ bổ sung đầy bình sữa bò cho ngươi."
"Thiết bị rửa sạch mát xa lướt sóng, cam đoan nhẹ nhàng khoan khoái, đảm bảo sạch sẽ."
"Thiết bị khống chế sóng não, chỉ cần dán bên ngoài não của ngươi là có thể tiếp nhận chỉ thị, trên nguyên tắc thì nhân loại từ mười tám tuổi trở lên mới có thể điều khiển, nhưng mặc dù ngươi chỉ là trẻ sơ sinh, nhưng không biết tâm trí sớm đã trưởng thành tới trình độ nào, cho nên người có thể dùng."
Liễu Bình lải nhải liên miên một hồi.
Trên bàn điều khiển đối diện hắn là một bộ khung xương kim loại được tạo hình theo hình dáng nhân loại đang nằm, bụng nó mở ra một khe lõm chiều dài nửa cánh tay, bên trong là một cái giường mềm mại, được liên kết với các loại thiết bị.
Bé gái do dự một chút, sau đó truyền âm: "Thử một chút xem sao."
Liễu Bình để bé gái vào khe lõm, tiện thể kích hoạt toàn bộ cơ thể nhân tạo.
Bụng cơ thể nhân tạo khép lại.
Đợi mấy giây.
Nó mở to mắt, đứng dậy đi xuống khỏi bàn làm việc, đi tới đi lui một vòng trong xưởng lắp ráp.
"Không tệ, chí ít có thể tự đi lại."
Cơ thể nhân tạo phát ra một giọng nói máy móc lạnh lệo.
"Dùng nó chiến đấu cũng không thành vấn đề -- Động lực và xương cốt hợp kim của ngươi đều là tốt nhất, ta tốn một số lớn tiền."
Liễu Bình khoanh tay và nói.
Cơ thể nhân tạo đi đến trước gương, ngắm nghía cấu kiện kim loại toàn thân, cuối cùng tập trung ánh mắt lên trên mặt mình.- - Đó là một tấm vỏ kim loại, bên trong có đầy các tổ thiết bị tổng thể loại Nano.
Chưa có mắt.
Không có cái mũi và miệng.
Cơ thể nhân tạo vuốt vuốt tay mà nói: "Nhưng ta cứ như vậy sao? Vì sao không cho ta một hình tượng nhân loại?"
"Đó chỉ là trang trí vô vị, người rành nghề nhìn ngươi là biết kỹ xảo của ta cao siêu đến cỡ nào, toàn bộ cơ thể nhân tạo được thiết kế vượt tiêu chuẩn và được giản lược đến mức nào, có một loại mỹ cảm đúng nghĩa công nghiệp."
Liễu Bình nói.
Cơ thể nhân tạo chậm rãi xoay người, đi đến trước mặt Liễu Bình.
"Ngươi quên một điều, Liễu Bình."
Giọng nói của cơ thể nhân tạo trở nên càng lạnh lẽo.
"Đâu thể nào, ta quá rõ thiết kế của mình mà."
Liễu Bình nói.
"Ngươi quên thật ra ta không phải trẻ con, ta, Hoa Tình Không và Linh trên người nàng đều là nữ."
Cơ thể nhân tạo nói.
"Thì ra là thế, các ngươi đều thích những thứ chỉ đẹp mà không có tác dụng, cảm thấy thiết kế của ta -- "
Liễu Bình nói đến đây thì bỗng cảm nhận được ba luồng sát ý mãnh liệt tuôn trào, đầu óc hắn lập tức nhảy số, vội nói tiếp: "Cảm thấy không tin tưởng thiết kế của ta? Hả? Có biết năm đó ta cũng là cao thủ số một ở phương diện sắp xếp dung mạo và dáng người trong giới tu hành không."
Liễu Bình đi đến trước bàn điều khiển lần nữa, ấn mở các loại lựa chọn, điều ra mô hình phỏng sinh nhân loại, nhanh chóng thiết kế lại.
Sát khí biến mất.
Giọng nói của cơ thể nhân tạo vang lên lần nữa, lộ ra một sự chờ đợi khó giấu được: "Ba người chúng ta đã thương lượng xong, đầu tiên phải làm nữ tính nhân loại, phải có tóc dài, mắt to, lông mi dài, cái mũi là quan trọng nhất, phải thẳng, phải thanh tú, không biết người có làm được hay không."
"Chuyện nhỏ."
Liễu Bình nói.
"Nữ vũ công vừa rồi chúng ta gặp phải ở quán bar kia nhìn quá diêm dúa lẳng lơ, không được phép thiết kế thành như thế."
"Được."
"Làn da phải trắng."
"Được."
"Vóc dáng phải cao một chút."
"Được."