Chương 861: Viên đá ma chú tình yêu!

person Tác giả: Yên Hỏa Thành Thành schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 861: Viên đá ma chú tình yêu!

Chân Aldrich mềm nhũn, lập tức quỳ xuống, nhưng hắn ta cũng nhạy bén, vội vàng thuận thể hành đại lễ.

"Cảm tạ đại nhân, cảm tạ cha nuôi."

Hắn ta liên tục nói.

Liễu Bình đang muốn nói tiếp thì trước mắt bỗng hiện lên từng hàng chữ nhỏ thiêu đốt: “Thiết bị tống xử lý sự vụ Hoàng Tuyền tại đây báo cáo:"

"Tất cả chúng sinh trong thế giới tu hành đã được siêu độ xong, chỉ còn lại hai người chưa được siêu độ."

"Thứ nhất, Triệu Thiền Y!"

"Dựa theo ý chí của người và ước nguyện của nàng, nàng sẽ ở lại bên cạnh người, cùng người chiến đấu."

"Thứ hai, ? ??"

"Thành viên này đã nhận ra mọi biến hóa vào khoảnh khắc hai tuyến thời gian chồng lên nhau, được chúng thần Địa Ngục đồng ý, đang trở lại đây từ tương lai."

-- Cái quỷ gì? Là có ý gì? Hình như đã biết hắn suy nghĩ cái gì, lại thấy từng hàng chữ nhỏ thiêu đốt nhanh chóng hiện lên: “Ngươi đang viết lại lịch sử lần nữa, bởi vậy đông đảo người tu hành chết đi có thể được siêu độ trước;"

"Nhưng trong đoạn lịch sử mà người của quá khứ từng viết ra, có một người tu hành thiên tự trác tuyệt đã khai sáng rất nhiều cục diện không bình thường ở tương lai xa xôi, người tu hành này cảm ứng được biến hóa trong thời đại quá khứ, bởi vậy đang chạy về đoạn lịch sử này."

“Xin chờ đợi."

Liễu Bình liếc một cái đã quét xong, trong lòng rối rắm cả lên.

Sẽ là ai đây? Nhưng lúc này không tiện suy nghĩ nữa, dù sao thì lão già đối diện cũng không dễ lừa gạt.

"Được rồi, Aldrich, người đi ra ngoài trước, chúng ta còn phải bàn một vài chuyện."

Liễu Bình lạnh nhạt nói.

"Thưa vâng."

Aldrich miễn cưỡng đứng dậy, nghiêng ngả lảo đảo rời đi.

Phanh! Hắn ta đóng cửa lại, đứng ở ngoài cửa, lấy tay chống lên vách tường, im lìm mà thở hổn hến.

Không sai.

Hắn ta sinh ra bất phàm, từ lúc còn rất nhỏ đã bắt đầu như có thần linh bảo hộ, mọi chuyện hoàn toàn thuận ý.

Hiện tại xem ra, tất cả mọi chuyện đều là quỹ đạo vận mệnh đã định ra sẵn.

Sớm muộn gì hắn ta cũng một bước lên trời!

"Ngươi có khỏe không?"

Bên tai truyền đến một giọng nữ.

Aldrich bỗng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy người lên tiếng là tên tùy tùng kia của cha nuôi.

Tuy rằng nàng ta đeo mặt nạ, thấy không rõ dung nhan, nhưng chỉ cần nhìn dáng người duyên dáng và giọng nói động lòng người của nàng ta thì Aldrich biết ngay không tầm thường.

Huống chi trên người nàng ta còn tỏa ra uy thể cường đại, làm cả chúng ma quỷ và thần linh vừa rồi đều có chút kiêng kị.- - Nhân vật như vậy mà chỉ là tùy tùng của cha nuôi.

Hắn ta thật sự sắp một bước lên trời! Aldrich đang có chút lâng lâng, lại bỗng nhớ tới một chuyện.

Hôn lễ.

Hôn lễ đáng chết tổ chức vào ngay buổi tối hôm nay! Không được, phải lập tức đi tìm chủ mẫu, nói cho bà nghe chuyện ở nơi này.

"Ta không có việc gì, xin lỗi không tiếp được."

Aldrich gật gật đầu về phía Lạc Tinh Thần, chạy như bay đến cuối hành lang giống như một cơn gió.

Lạc Tinh Thần yên lặng nhìn dáng vẻ điên khùng của hắn ta, mãi đến khi hắn ta hoàn toàn biến mất trong tầm mắt, nàng mới hơi lắc lắc đầu.

Chậc –– Người này đã tẩu hỏa nhập ma, sắp quên mất mình là ai.

Lần này không biết Thỏ Tử lại đang làm cái quỷ gì.

Lừa người ta thành dáng vẻ như thế này.

Vậy xem ra, hiển nhiên Thủ Tử cũng đã hoàn toàn nghiêm túc.

Hồi tưởng lại từng cảnh tượng quá khứ, Lạc Tinh Thần không khỏi thở dài.

Tuy rằng Thỏ Tử mất hết thực lực, nhưng hình như cũng không thèm để ý chút nào, thậm chí có vẻ càng phấn khởi.

Không có cách nào.- - Hắn là một diễn viên trời sinh, cũng là cao thủ lừa gạt tuyệt thế.

Medea nói xin lỗi, sau đó xoay người rời khỏi mật thất.

Ngoài cửa.

Bà ta nhìn Aldrich sắc mặt đỏ bừng, ánh mắt lập tức nghiêm khắc lên.

"Chuyện gì? Vì sao lại gấp như vậy?"

"Chủ mẫu, có một chuyện phải lập tức bẩm báo-- Ta không thể lại kéo dài thêm giây nào nữa."

Aldrich nhìn thoáng qua một thất, nói với vẻ mặt bất an.

Medea nhìn hắn ta, bỗng nhiên hiểu ra.

Hắn ta rời đi theo hai vị đại nhân vật, lúc này khẳng định là nghe được chuyện kinh người gì, cho nên nhanh chóng tới bẩm báo cho bà ta.

Mà nơi này không an toàn.

"Đi theo ta."

Medea xách váy lên, đi nhanh như bay trên hành lang.

Aldrich vội vàng đi theo phía sau.

Dọc theo đường đi, thỉnh thoảng Medea phất tay làm ra đủ loại ấn thuật, đánh bay từng thuật pháp nhìn trộm trong hư không trở về.

"Nữ thần Đen Tối, hừ, còn có Ma Vương ngục thứ mười năm –– “Không, nữ thần U Ám và Barnes, các ngươi cũng muốn thám thính chuyện của ta?"

Medea nói liên tục, trong hư không lại không ngừng vang lên từng tiếng nói cợt nhả.

"Hắc hắc, Medea, là người mời chúng ta tới."

"Để chúng ta nghe một chút đi nào."

"Medea, đã lâu không luận bàn, ngươi thử xem có thể phát hiện thuật pháp nhìn trộm tiếp theo của ta hay không."

"Tốt xấu gì chúng ta cũng là khách mời, đưa ra cái giá đi, bản lĩnh chủ cũng muốn biết rốt cục hai vị đại nhân kia đã nói những gì."

"Đúng vậy, chính là như vậy."

Medea nghe một hồi, bỗng dừng bước.

Tất cả những bí mật có giá trị đều giống như viên kẹo ngọt ngào, mà các thần linh và Ma Vương bằng lòng không màng lễ nghi và phong độ vì nó.

Lúc này, muốn tạm thời thiết lập một vài kết giới ngăn cách cỡ lớn quá tốn thời gian, cũng không còn kịp rồi.

Vậy -- “Đi bên này!"

Medea dẫn Aldrich đi thẳng một mạch về phía trước, đứng lại trước một cánh cửa đá.

"Nơi cầm tù Yana, phải nói ở chỗ này sao?"

Aldrich lộ ra vẻ mặt thấp thỏm.

"Nơi này là an toàn nhất, ta thiết lập rất nhiều kết giới."

Medea mở cửa, dẫn đầu đi vào.

Aldrich theo sát phía sau.

Phanh! Cánh cửa đóng lại.

"Nói đi, rốt cục là chuyện gì!"

Medea nói.

"Cha nuôi trả một bảo toàn Vạn Linh Ai Minh làm phí dịch vụ, đạt thành một vụ làm ăn với vị đại nhân của ngân hàng Ngọc Diễm."

Aldrich thở hổn hển mà nói.

"Xem ngươi kích động như vậy, vụ làm ăn này có liên quan đến ngươi?"

Medea bình tĩnh mà hỏi.

"Đúng vậy! Là về ta!"

Aldrich nói.

Trên người Medea tuôn ra một luồng sát ý, hung ác nói: “Rất tốt, bọn họ dám không hỏi ta mà đã đụng đến người của ta..."

"Không! Chủ mẫu, là cha nuôi suy nghĩ cho ta, ngài ấy ủy thác vị đại nhân kia thay ta chọn một cô dâu huyết thống cao quý!"

Aldrich nói.

Medea ngẩn ra một chớp mắt, lập tức hỏi: “Vị đại nhân kia đồng ý?"

"Ngài ấy đưa ra hứa hẹn ngay trước mặt!"

Aldrich gần như mất khống chế, kêu to nói hết nguyên câu.

Sát ý trên người Medea chậm rãi tiêu tán.

"Vị đại nhân kia là chủ ngân hàng giàu có nhất trong Luyện Ngục.

Hắn sẽ không dễ dàng đưa ra hứa hẹn, nhưng chỉ cần đã hứa hẹn thì nhất định sẽ không thất hứa."

Medea lẩm bẩm.

"Đúng vậy, chuyện của ngài ấy nổi tiếng xa gần, ta đã sớm nghe nói đến."

"Ngươi thuật lại kỹ mọi chuyện lần nữa xem."

"Vâng!"

Aldrich nhanh chóng kể lại, nói hết về những thẻ bài màu xám trải rộng trên bàn và cuộc đối thoại giữa hai vị đại lão.

Medea rơi vào trầm tư, không khỏi quay đầu lại nhìn lại phòng nghỉ.

Là Yana.

Yana bị xích sắt giam cầm, cột vào trên tường, không thể động đậy chút nào cả.

Nàng mở to hai mắt, lẳng lặng nghe cuộc đối thoại vừa rồi của hai người.

Ma chú tình yêu làm gương mặt nàng hiện ra vẻ đau thương, nước mắt chảy ra từ trong mắt nàng.

"Aldrich!"

"Nói như thế... Người sẽ có được một vị cô dâu huyết thống càng cao quý, thực lực càng mạnh, gia tộc càng cổ xưa mà tôn quý..."

Yana vừa giãy giụa, vừa không tự chủ được mà nói.

Medea bỗng tiến lên vài bước, dùng sức nhấn một cái lên trán nàng.

Chỉ thấy một phù văn màu đen bay ra từ trán Yana, sôi nổi quấn quanh cánh tay của Medea, cuối cùng hóa thành một viên đá quý màu đen.

Viên đá ma chú tình yêu!