Chương 141: Sinh nghi

person Tác giả: Mỹ Huyền schedule Cập nhật: 10/01/2026 08:07 visibility 4,144 lượt đọc

Diệc Thần đến quán bar uống rượu, nhìn ly rượu trên bàn, anh nhớ lại lần gặp Rachel gần nhất. Tối đó cô ở trên sàn nhảy tự tin thể hiện trước mặt anh, nguồn năng lượng ấy khiến anh bồi hồi xao xuyến không thôi.
Lúc này Thiên Kỳ đến thì anh đã hơi say rồi, cô ngồi xuống ghế cạnh anh: “ Lâu lắm rồi mới thấy anh gọi em ra ngoài uống rượu, có phái có chuyện muốn tâm sự rồi không?”
Anh cười mỉm: “ Đúng là không có gì qua được mắt em”.
“ Làm ơn cho tôi một ly Sangria!”, cô gọi món.
“ Em không thay đổi gì cả, vẫn là Sangria”.
Thiên Kỳ đáp: “ Em không muốn quá say, với lại em còn lái xe nữa mà”.
“ Vậy một chút phải nhờ em rồi”, anh nhìn ly rượu cầm trên tay.
Cô nhìn thấy anh uống loại rượu mạnh nên hỏi han: “ Em đến nghe anh tâm sự đây”.
Diệc Thần nhỏ giọng: “ Hình như… anh bị đá rồi”.
Thiên Kỳ ngạc nhiên: “ Không phải chứ? Anh đang quen ai sao?”
“ Không hẳn, anh và cô ấy vẫn chưa chính thức hẹn hò”, anh nói.
Cô hỏi tiếp: “ Vậy anh đã tỏ tình hay chưa?”
Anh gật đầu nhẹ: “ 2 lần rồi nhưng cô ấy không hồi đáp… Vừa nãy anh thấy có một người đàn ông đưa cô ấy về, hai người còn rất thân thiết”.
“ Em nghĩ anh nên hỏi trực tiếp cô ấy. Hỏi rằng anh đối với cô ấy có tình cảm hay không? Là mối quan hệ gì? Như thế anh sẽ cảm thấy rõ ràng hơn thay vì cứ nghĩ ngợi trong lòng, hẳn là mệt lắm”, cô tìm cách giải quyết giúp anh.
Diệc Thần nhìn cô hồi lâu rồi nói: “ Có em ngồi nghe anh tâm sự thật tốt quá. Cảm ơn em, Thiên Kỳ!”.
Cô cũng đáp lại: “ Em chỉ mong hạnh phúc sẽ đến với những người mà em yêu quý, như vậy là em vui rồi”.
Một lúc sau Thiên Kỳ lái xe đưa Diệc Thần về nhà, anh buồn đến nỗi uống đến say khướt, cô đỡ anh vào. Trạch Dương đang ngồi ở phòng khách thấy vậy liền đi đến: “ Diệc Thần sao lại say thế này?”
“ Anh ấy có chuyện buồn, gọi em đến bar tâm sự rồi uống rất nhiều”, cô kể lại.
Trạch Dương đỡ lấy người em trai nói: “ Để anh đưa nó lên phòng, cảm ơn em nhiều lắm!”.
Tử Kỳ cũng vừa về nhà: “ Chị! Có chuyện gì vậy?”
“ À, anh Diệc Thần say quá nên chị đưa anh ấy về. Em đi học về trễ vậy?”, cô lo lắng.
Cậu giải thích: “ Hôm nay là buổi thi môn cuối cùng nên nhóm bạn có rủ nhau đi ăn mừng”.
Cô vuốt vai em trai: “ Cả tuần nay em thi cử vất vả rồi, muốn gì cứ nói, chị thưởng”.
“ Em muốn cùng chị ăn với nhau một bữa cơm”.
Nghe lời mong muốn của cậu mà cô đau lòng, đúng là đã lâu lắm rồi hai chị em không dùng bữa cùng nhau. Thiên Kỳ nói: “ Tối mai chị sẽ nấu một bữa thịnh soạn dành riêng cho em”.
Cẩn Du ở trên tầng đi xuống nói móc: “ Yêu thương nhau như thế tại sao lại không về nhà với chị cậu đi? Cứ đến đây làm phiền đến anh em nhà chúng tôi là như thế nào?”
Thiên Kỳ mỉm cười đáp: “ Thật phiền cô Ngô quá! Tử Kỳ vẫn phải nhờ Ngô gia một thời gian nữa”.
“ Xem cô nói kìa… Tôi cũng không phải người hẹp hòi, nhưng mà cô cũng phải biết lượng sức mình. Một mình Hà Vĩ Thành đã là đủ lắm rồi, hết anh hai rồi giờ lại anh ba, cô định quyến rũ hết đàn ông xung quanh mình hay sao?”, Cẩn Du với giọng khinh thường.
Tử Kỳ đứng ra nói giúp chị mình: “ Có gì chị cứ nhắm vào tôi, đừng có nghĩ xấu cho người khác như vậy”.
Thiên Kỳ kéo cậu ra sau: “ Cô Ngô à! Anh Diệc Thần say nên tôi đưa anh ấy về, tôi không có ý gì với anh ấy hết”.
Cẩn Du cười khẩy: “ Không có ý gì thật à? Cô cũng biết là anh ấy thích cô mà, vậy mà cứ tỏ ra ngây ngô như là người bị hại, cô muốn cho ai xem đây?”
“ Cẩn Du! Em không được từ bụng ta suy bụng người như thế”, Trạch Dương nghe thấy liền la mắng.
“ Anh hai!”, cô khó chịu.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right