Cô kiểm tra kỹ điện thoại di động của mình, chẳng lẽ điện thoại di động không có tín hiệu? “Có sóng mài” Trân Nam Phương không rõ ràng cho lắm, cô định sau khi trở về biệt thự sẽ gọi lại cho cô ấy.
Cô chậm rãi đi về phía cánh cổng phía Bắc của khu nhà nhỏ này, địnhbắt †axi về biệt thự của Hà Minh Viễn, không ngờ chưa kịp ra khỏi cổngbỗng cô nhìn thấy có người đang chạy về phía mình.
“Chị Phương!” Đối phương thở dốc hồng hộc, gọi một tiếng.
Trần Nam Phương lấy lại bình tĩnh: “Bích Hồng sao? Sao em lại ở đây? Sao không lên lớp hả?”
“Chị à, em tới đây là đặc biệt tìm chị đó!” Bích Hồng cẩn thận nhìnxung quanh, sau đó kéo Trân Nam Phương vào một góc hẻo lánh, thận trọngnói: “Công ty của chị Thanh Hoa gặp chuyện rồi.
( “Cái gì cơ?” Cô lập tức mở to mắt: “Xảy ra chuyện gì? Em mau nói cho chị!”
“Chuyện là như thế này…” Bích Hồng nghiến răng: “Công ty QL giựt khách hàng lớn nhất của công ty bất động sản Thiên Đạt.”
Trân Nam Phương sửng sốt một chút, phản ứng đầu tiên là không tinnổi, trình độ của Triệu Lập Thành tới đâu cô biết rõ, rất giỏi, nhưngchắc chắn không thể giỏi hơn tổ hợp ăn ý của Thanh Hoa và Thẩm Minhđược.
“Chị biết công ty bất động sản Thiên Đạt, lấy trình độ hiện tại củaQL chắc chăn nuốt không được.” Trần Nam Phương nhìn Bích Hồng.
Nhưng người kia rố ràng không có ý định nói thêm.
“Chị hiểu rồi, em mau về đi.” Trần Nam Phương cười cười, gật đầu với Bích Hồng, cô biết cô bé chỉ đang trả món nợ ân tình.
Năm trước, lúc Trần Nam Phương và Triệu Lập Thành hợp tác cùng nhau:gây dựng sự nghiệp, họ đã phá lệ nhận Bích Hồng vào làm chỉ vì hiểu chosự khẩn cấp của cô ấy.
Nhìn thấy dáng hình Bích Hồng đi xa dần, Trần Nam Phương bước nhanhra khỏi khu nhà nhỏ, bắt một chiếc taxi, đi thẳng đến ga xe lửa.
Trong lúc đó, cô gọi cho Hà Minh Viễn mãi nhưng vẫn không có ngườinghe máy, đành phải gọi cho Minh Vy giải thích tình hình, cô nói mìnhmuốn đến Thâm Thành, nhờ cô ấy nếu có gặp được Hà Minh Viễn thì giảithích giúp cô, cũng từ chối ý muốn đi cùng của Minh Vy.
Trân Nam Phương mua vé đường sắt cao tốc sớm nhất, không ngừng chạytới công ty kế toán Thiên Ưng, bên trong như một mớ hỗn độn, không cònngay ngắn trật tự như lúc trước nữa.
“Mọi người mau nhìn xem ai đến kìat”
“Đó không phải là Trân Nam Phương bên công ty QL sao? Tại sao cô ấy lại đến đây? Cố ý đến đây chế giêu à?”
Trần Nam Phương đi thẳng một đường đến phòng làm việc của Đỗ ThanhHoa, nghe được rất nhiều lời đàm tiếu, bao nhiêu ánh mắt bất thiện đềuchỉa vào cô.
Cô nhíu mày không hiểu chuyện gì xảy ra, hai tháng trước cô bị TriệuLập Thành đuổi ra khỏi QL, làm sao lại trở thành Trần Nam Phương bêncông ty QL trong miệng bọn họ rồi?
“Nam Phương không phải người như vậy!”
Đang đứng ở cửa phòng làm việc, Trân Nam Phương nghe thấy giọng ĐỗThanh Hoa: “Thẩm Minh, sau này đừng nói những lời như thế nữa, nếu không em cũng không khách với anh đâu!”