Cô ấy vội cầm lấy điện thoại di động, nghiêm túc nhìn: “Muốn chọn Tây Uyển là nơi làm thí điểm cho dự án này à?”
Đọc xong tin, cô ấy ngẩng đầu nhìn Trần Nam Phương.
“Nếu mà đúng như tớ đoán, nhất định phải có người đứng sau Âu DươngLôi, mà mục tiêu của họ là bất động sản Thiên Đạt.” Trần Nam Phương phân tích: “Theo những hiểu biết của tớ về Âu Dương Lôi thì nếu không phảicó một cái lợi ích khổng lồ trước mắt thì anh ta sẽ không dễ dàng buôngtha cho đâu.
“Thật tiếc cho tình cảm trước kia của cậu mà.” Vẻ mặt Đỗ Thanh Hoa nghiêm túc.
“Cậu có biết không, tớ với anh ta không còn gì cả. Nhưng mà đúng làcó thể thỏa thuận.” Trân Nam Phương nói: “Đối với QL cũng chẳng có vấnđề gì. Dù sao thì QL cũng có quy mô nhỏ hơn Thiên Ưng rất nhiều, càngkhông nói đến các công ty kế toán khác nữa”
“Thật ra… Cô ấy ngẩng đầu lên, rồi lại nuốt lời định nói vào trong.
Cô ấy biết rằng, Trân Nam Phương trong lĩnh vực về kế toán tài chínhrất có thiên phú, hồi còn ở Đại học cũng rất dễ dàng mà lấy được chứngchỉ kép về kế toán. Lần này Thiên Đạt bị có thể đụng tới, cũng là vìđiều này.
Nếu Trân Nam Phương không vì liên †ục gặp những chuyện không hay trong nhà thì QL đã sớm phát triển hơn nữa rồi.
“Chúng ta chuẩn bị cho chuyện tiếp theo đi. Tối nay sẽ đi gặp ông chủ của Thiên Đạt.” Trần Nam Phương mím chặt môi. Cô tin rằng chắc chắn cóthể thành công.
Đỗ Thanh Hoa nhìn bạn tốt của mình. Giờ phút này cùng với hình ảnh cô của một tháng trước, như hai người khác nhau vậy.
“Nam Phương à, tớ rất thích lúc cậu †ỏa sáng vì công việc.”
Trần Nam Phương làm bộ như tức giận mà liếc nhìn bạn tốt của mình một cái: “Vậy lúc khác thì không thích tớ à?”
“Thích chứ!”
Hai người lại kiểm tra đối chiếu số liệu một lân nữa, sau đó nghỉngơi mấy tiếng lại mặc quần áo mà Thẩm Minh mang đến, chuẩn bị đến câulạc bộ Gia Thành. “Nam Phương, nhớ kĩ này, lát nữa đừng có mà quá cốchấp. Nếu Thiên Đạt không có ý định sẽ dùng Thiên Ưng, tớ hiểu…” ĐôThanh Hoa năm lấy tay Trần Nam Phương: “Nhưng cậu không được để bị làmsao nhé.”
“Được rồi mà.” Miệng cô thì đồng ý, nhưng trong lòng đã hình dung ra tình huống bắt buộc phải làm rồi.
Nhưng mà họ vừa mới ra khỏi tòa nhà, còn chưa kịp ngồi lên xe, chợt nghe có người gọi tên cô.
“Trần Nam Phương.”
Trần Nam Phương ngây người nhìn người gọi mình, cho đến khi người kia đến gần, cô mới hoàn toàn xác nhận anh ta chính là Trịnh Hoàng Bách.
“Tại sao anh lại ở đây?” Cô hơi ngẩng đầu lên, không hiểu sao mới một tháng không gặp mà dường như cô nhìn thấy dấu vết thăng trầm của cuộcđời trên khuôn mặt của anh ta.
Vì sự mất tập trung nhất thời này, cô đã bỏ lỡ sự ngạc nhiên trong mắt Trịnh Hoàng Bách.
“Mọi người định đi đâu vậy?” Anh ta hỏi ngược lại.
“Ồ, tôi đi dự một buổi tiệc trong ngành.” Trân Nam Phương chỉ vào ĐỗThanh Hoa và Thẩm Minh bên cạnh: “Chúng tôi phải đi rồi, sau này liênlạc sau được không?”
“Bữa tiệc tổ chức ở đâu? Tôi đưa mọi người đi?” Trịnh Hoàng Báchkhông chịu thua, có trời mới biết một tháng này anh ta đã tìm cô baolâu. Khó khăn lắm mới có thể gặp lại, anh ta không muốn nói lời từ biệtsớm như vậy.