Trịnh Hoàng Bách nhướng mày, như thể đang khuyến khích cô ấy tiếp tục nói. “Cô ta vừa nấy có nói rồi, công ty của cô nhà cô ta chính là củacô ta, theo như tôi thấy bệnh viện này của anh cũng sắp đổi sang họ Đặng rồi đó.”
“Cô nói bậy! Tôi nói như thế khi nào chứ?”
Đỗ Thanh Hoa xòe tay ra nói: “Cô Vân Nhã, chúng ta đã từng hợp tácvới nhau rồi, cô không biết rằng năng lực đưa ra kết luận của tôi rấtcao sao?”
“Cô…” Đặng Vân Nhã run rẩy nhìn về phía Trịnh Hoàng Bách nói: “AnhHoàng Bạch, em chưa từng nói những lời như thế, em chỉ đến để hỏi TrầnNam Phương tại sao cô ta lại làm công việc kế toán ở công ty giải tríThiên Vân, anh và anh Minh Viễn đều không quan tâm đến sao? Nhìn thấy ánh mắt lấp lánh của Trịnh Hoàng Bách nhìn về phía mình,Trân Nam Phương vô cùng vui vẻ vì cô và Hà Minh Viễn căn bản không hề ký tên vào bất cứ thỏa thuận thuê mướn nào: “Bác sĩ Hoàng Bách, tôi là một người tự do, không có bất kỳ mối quan hệ lao động nào với tập đoàn KimĐịa cả.
“Nhất định là cô ta có âm mưu gì đói” “Vân Nhã!” Trịnh Hoàng Báchkhông hài lòng nhìn chăm chằm Đặng Vân Nhã: “Sau này không được phép tùy tiện đến bệnh viện của anh nữa, càng không được phép quấy rầy bệnh nhân của anh.”
“Anh Hoàng Bách…” Cô ta uất ức gọi, nhưng ánh mắt nhìn về phía TrầnNam Phương lại tràn đầy thù hận: “Tôi nhất định phải điều tra cô chothật kỹ càng.”
“Đủ rồi đấy!” Thái độ kiên quyết của Trịnh Hoàng Bách khiến cho Đặng Vân Nhã phải nhanh chóng rời đi.
Cơn giận của Đỗ Thanh Hoa cũng vơi đi không ít: “Tôi nói này HoàngBách tài ba, những gì anh làm hôm nay cũng được xem là có chút thôngminh đó.”
“Vốn dĩ tôi định ngày mai làm thủ tục xuất viện cho cô.” Anh ta kéodài giọng, hăn học nói: “Nhưng cô cứ ở đây thêm hai ngày nữa đi!”
“Sao cơ?” Sắc mặt của Đỗ Thanh Hoa lập tức thay đổi, nhưng cũng chỉcó thể đành chịu nói: “Anh được lắm, đời này của tôi sẽ không bao giờđến cái — bệnh viện rách nát này của anh thêm lần nào nữa.” ị TrịnhHoàng Bách không thèm để ý đế cô ấy, mà nhìn về phía Trần Nam Phương:“Chị dâu không muốn giải thích gì sao?”
Trần Nam Phương suy nghĩ một lúc, sau đó lấy túi chuyển phát nhanh từ trong ngăn kéo đầu giường ra, đưa về phía Trịnh Hoàng Bạch.
“Bác sĩ Hoàng Bách làm chủ được việc này thì tôi có thể giải thích.”
Đôi mắt đào hoa của anh ta khẽ động, lộ ra ánh nhìn sáng rực: “Thực ra tôi cũng cảm thấy Thanh Hoa sẽ không làm giả sổ sách.”
“Khốn kiếp!” Đỗ Thanh Hoa lại mắng mỏ: “Đương nhiên là tôi sẽ khônglàm giả sổ sách, nhưng mà anh đừng có gọi tên tôi một cách thân mật nhưthế, hai chúng ta không thân thiết gì đâu.”
Trịnh Hoàng Bách liếc nhìn cô ấy một cái, bước lên phía trước nhậnlấy túi chuyển phát nhanh: “Tôi sẽ xử lý thật tốt, chị dâu cứ tiếp tục.”
“Công ty giải trí Thiên Vân và công ty văn hóa Vân Nhã cấu kết vớinhau, làm ra một cuốn sổ sách giả, sau đó vu cho Thanh Hoa làm.”
“Là sao?” Đỗ Thanh Hoa nhanh chóng di chuyển ánh mắt: Không phải là hợp đồng ma quái chứ?”
Trân Nam Phương gật đầu nói: “Không chỉ là một hợp đồng ma quái, mà còn là một hóa đơn ma quái nữa đấy”