“Nam Phương à, tại sao cậu lại nghĩ tớ như thế?” Đỗ Thanh Hoa nhanhchóng đứng bật dậy, lớn tiếng đảm bảo với cô rằng: “Cậu là người thânnhất của †ớ, cũng là người quan trọng với tớ nhất.
Làm sao tớ có thể vì tiền mà bán đứng cậu được chứ?”
“Thế thì tại sao?”
Đỗ Thanh Hoa gãi gãi đầu, vẻ mặt từ từ đỏ lên: “Thật ra thì, tớ không phải đang nói giúp anh ấy đâu mà là đấy là đánh giá khách quan của tớđấy.”
“Khách quan sao?” Trân Nam Phương cúi đầu nói nhỏ: “Thế nhưng anh ấyđã khẳng định một cách chủ quan về tâm quan trọng của Ngô Hà đấy!”
Vừa nói cô vừa nhướng mày, khó khăn nở nụ cười: “Chúng ta đừng thảo luận về đề tài này nữa.”
“Thôi được rồi, tớ nói thật với cậu, Trịnh Hoàng Bách đã cho tớ xemmột cái video.” Đỗ Thanh Hoa ủ rũ cúi đầu nói: “Hà Minh Viễn uống sayrồi gọi liên tục gọi tên cậu, trông vô cùng đáng thương.”
“cu ..“ Trong lòng Trần Nam Phương cảm thấy đau đớn giống như bị kim đâm vào vậy.
Cô cảm thấy mờ mịt, không hiểu tại sao mình lại phải trải qua việcdây dưa không dứt như thế này. Giữa cô và anh thật sự không thể cóchuyện tình cảm đơn thuần sao? Tại sao ở giữa lại có thêm một Ngô Hà nữa chứ?
Cô thầm than thở trong lòng, sau đó lại nghe thấy người bạn mà mình thân thiết nhất lại tạt một gáo nước lạnh vào mình.
“Thật ra thì Trịnh Hoàng Bách có cho tớ một món hời.” Đỗ Thanh Hoavuốt vuốt mái tóc vốn không dài: “Không phải tiền đâu, mà là… Anh ta cóthể giúp tới tìm những họ hàng có liên hệ máu mủ với tớ.”
Cô ấy bắt lấy cổ tay Trần Nam Phương: “Nam Phương, tớ thật sự xin lỗi cậu, không phải là tớ muốn tìm được họ hàng, người thân của tớ mà là tớ chỉ tò mò rốt cuộc thì bọn họ là ai, đã trải qua những chuyện gì màthôi.”
Trần Nam Phương sững sờ, đột nhiên nghĩ tới Ôn Tứ Hiên, thế nhưng côlại không biết có nên nói hay không, cô sợ nếu nói ra thì người bạn tốtcủa cô có thể chấp nhận được hay không.
“Nam Phương.”
“Tớ hiểu rồi, Thanh Hoa.” Hai người năm tay nhau: “Tớ hiểu tâm tìnhcủa cậu, tớ cũng đã trải qua những chuyện như thế. Mặc dù cố giả vờkhông thèm để ý nhưng khi lúc dì Mai Tuyết nói chuyện với tớ thì tớ cũng không nhịn được mà quan tâm, không kiềm chế được mà muốn nghe nhiềuhơn.”
Đồ Thanh Hoa gật đầu thật mạnh, giống như gặp được tri kỉ của mình.
“Nếu như bác sĩ Hoàng Bách có thể giúp một tay thì có thể sẽ tốthơn.” Trần Nam Phương vòng vo đảo mắt một hồi, chân chờ lên tiếng: “Tớsẽ đến gặp Hà Minh Viễn, có lẽ anh ấy sẽ có cách giúp cậu.”
“Không cần đâu!” Đỗ Thanh Hoa kiên định nói: “Chuyện này có cũngđược, không có cũng chẳng sao, cậu đừng vì tớ mà chịu oan ức như thế.”
“Không oan ức. Người quan trọng đối với tớ không nhiều lắm.”
Ngày hôm sau, Trân Nam Phương lấy lý do muốn đến tập đoàn Kim Địa vì thế nên cô từ sớm đã rời khỏi nhà.
Đỗ Thanh Hoa cũng không hề nghi ngờ.
Thế nhưng khi đi được nửa đường cô lại rẽ sang hướng khác, chạy thẳng tới quán bar Destiny. Quán bar vào buổi sáng và buổi tối khác nhau mộttrời một vực. Lúc này, các cửa đều đóng kín mít.
Ngay cả người gác cổng cũng đang ngủ gà ngủ gật.