“Sẽ không đâu, con hãy cho Minh Viên thêm chút thời gian.”
Ngừng lại một chút, bà Diêu liền nói tiếp: “Ta đã nói chuyện với Minh Viễn rồi, nếu Ngô Hà biết thân biết phận, nhà họ Hà cũng không ngạinuôi một kẻ nhàn rỗi cả đời, nhưng nếu cô ta thật sự làm hại đến cháu cố nội của ta, không ai có thể bảo vệ được cô ta.”
Trần Nam Phương coi như đã hiểu ra, nếu như Ngô Hà không có tự mìnhgây nghiệp, cô ta sẽ vĩnh viễn chăn ngang giữa cô và Hà Minh Viễn, ngaycả bà Diêu cũng không can thiệp được!
Rốt cuộc là ai mà lại có bản lĩnh đến như vậy, hay là nhà họ Ngô và nhà họ Hà có ngọn nguồn gì sâu xa? “Nam Phương.” Bà Diêu nắm lấy tay Trân Nam Phương, dùng giọng điệutrịnh trọng nói: “Cô ta và Minh Viễn không thể có cơ hội, nếu cô ta dámcó bất cứ suy nghĩ hay tơ tưởng gì đến Minh Viễn, bà nội tuyệt đối sẽkhông để cô ta ở lại Kim Thành, thậm chí là cả Việt Nam..”
“Còn một chuyện nữa, Nam Phương à.” Bà Diêu nhìn chằm chằm vào mắtTrân Nam Phương: “Hứa với bà nội đi, cho dù trước đây Minh Viễn đã làmgì, con đều phải tha thứ cho nó, nó đều vì có lý do cả.”
Cô có phần không hiểu, nghi hoặc muốn hỏi lại, thì nghe thấy tiếng gõ cửa truyên đến.
Bác sĩ hộ tá đến kiểm tra, Trần Nam Phương đành phải cầm hộp gỗ lui ra ngoài, vừa đi ra tới cửa liền va phải Hà Minh Viễn.
Anh vươn tay nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng cô, liếc nhìn hộp gỗ: “Có đói không? Minh Phúc đã chuẩn bị xong cơm nước rồi, đi ăn một chút đi.”
“Bà nội sẽ không sao, đúng không?”
Trần Nam Phương đi được hai bước thì dừng lại, hai mắt đỏ hoe nhìn Hà Minh Viên hỏi: “Anh có bản lĩnh như vậy, sẽ không để bà nội xảy rachuyện, có đúng không?”
Anh mím môi mỏng, chỉ im lặng.
“Nói đi, Hà Minh Viễn!” Cô lo lắng kéo cánh tay anh: “Anh nói đi!”
Anh vươn tay gắt gao ôm chặt lấy cô: “Bà nội sẽ không sao đâu.”
“Đừng khổ sở mà Nam Phương à, bà nội sẽ nhanh chóng khỏe lại thôi.”
Hà Minh Viên vuốt nhẹ lưng Nam Phương, dịu dàng an ủi.
“Là anh nói đó, anh không được nói xạo đâu đấy.”
Cô cũng không giấy ra, vẫn còn đang chìm đắm trong mớ suy tưởng củabản thân: “Từ nhỏ đến lớn chưa ai tốt với em như vậy cả, em không muốnbà có chuyện gì đâu.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!
Hà Minh Viễn nghe thấy những lời này, trong lòng thấy đau xót, ngườicon gái bé nhỏ của anh vô cùng trong sáng, chẳng nhiễm lấy chút vết bẩnnào. Ai đối xử tốt với em ấy, em ấy sẽ moi hết †im gan ra mà đáp lại.
Vậy cũng tốt, chỉ cần đối xử tốt với em ấy, em ấy nhất định sẽ cảm nhận được, và cũng sẽ hồi đáp lại.
“Sau này, sẽ càng có nhiều người đối xử tốt với em thôi.”
Anh trịnh trọng cam đoan mà đáp.
Trần Nam Phương không ừ hử gì lại, cô chưa bao giờ yêu cầu quá cao đối với tương lai.
Anh bảo Minh Phúc cầm hộp gỗ đem về biệt thự để bảo quản, rồi lại ôm lấy cô đi qua phòng bên cạnh để ăn cơm.
Không biết rằng cách đấy không xa có một người đứng đấy, nhìn chằmchăm về phía họ, người lạnh như tiền, đáy mắt ánh lên nỗi đau đớn: “NamPhương, anh nên làm gì để em nhìn đến anh đây?”