Chương 450

person Tác giả: Thanh Thanh schedule Cập nhật: 10/01/2026 21:46 visibility 1,298 lượt đọc
“Em biết, nhưng em quả thực không làm gì cả!” Cô ta giơ tay lớn tiếngđảm bảo: “Em yêu Dạ Hành đến thế, sao có thể làm tổn thương đến anhchứ?”
Đôi mắt sâu thắm của Hà Minh Viễn †ập trung trên người côta, anh dịu dàng gật đầu: “Nếu như cảm thấy không khỏe thì cứ về nghỉngơi đi.”
“Khụ khụ.” Ngô Hà quả thật phối hợp ho khan hai tiếng, cô ta cố chấp nói: “Em không về đâu, hiện giờ tập đoàn Kim Địa đang gặp khó khăn, em phải ở lại đây, có thể giúp đỡ anh bao nhiêu thì giúp bấynhiêu.” .
||||| Truyện đề cử: Thư Ký Là Vợ Tương Lai Của Lục Tổng |||||
Anh mím chặt đôi môi mỏng của mình, chỉ mong rằng lời nói này là do TrânNam Phương nói với anh, không kìm nổi ánh mắt nhìn Ngô Hà lại mêm mạithêm vài phần.
“Cô bận gì thì cứ đi đi, ngày mai mọi chuyện sẽtrở lại như cũ thôi.” Hà Minh Viễn tự tin nói: “Sẽ không có thay đổi gìquá lớn cả, sau khi tan làm tôi sẽ đưa cô về nhà.”
Cậu ba Hà Minh Viễn tiếng tăm lây lừng muốn đưa cô ta về nhài Cô ta lại đến gần với mục tiêu của bản thân thêm một chút rồi, hừ, sớm muộn gì cô tacũng thay thế địa vị của Trần Nam Phương.
Sau khi Ngô Hà quaytrở lại chỗ ngồi, khóe miệng nhanh chóng cong lên †ạo thành độ cong rõnét, nhưng cũng nhanh chóng kiềm chế lại, sau đó lại biên tập ra một câu chuyện cực kỳ có nội hàm đăng lên trang cá nhân, hàm ý chỉ cô ta và HàMinh Viễn kề vai sát cánh, cùng nhau về nhà.
“Trần Nam Phương,đây là món quà thứ hai tôi dành cho cô trong ngày hôm nay.” Cô ta chốngcằm, ánh mắt âm †râm, thoáng nhớ tới dáng vẻ Tô Thanh Nhã: “Muốn chốnglại tôi thì chỉ có con đường chết mà thôi.”
GOG GỌC: Chiếc bàntrước mặt cô ta bị gõ nhẹ hai tiếng, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Hà Minh Kỳ, cô ta lập tức thẳng người lên, nói: “Cậu Minh Kỳ.”
“Cô sợ tôi?” Anh ta hung ác nhìn cô ta, đột nhiên cúi thấp người xuống: “Hay là sợ trong lòng có quỷ?”
“Tôi, tôi không hiểu cậu Kỳ đang nói cái gì?”

“Đương nhiên là cô không hiểu rồi.”
Hà Minh Kỳ nhún vai, lộ ra biểu cảm lả lơi: “Hôm nay cùng anh ba của tôivề nhà, ngày mai lại cùng tôi đi uống rượu, cô thấy sao?”
Khôngđợi Ngô Hà trả lời, ý cười của anh ta càng thêm đậm, nhưng trong ánh mắt lại không có ý cười: “Cô không có quyên từ chối đâu.”
“… Được.” Ngô Hà khế cắn môi: “Cậu Kỳ nén bi thương.”
“Cách thức để nén bi thương của tôi không chỉ ở lời nói, ngày mai cô sẽ biếtthôi.” Nói xong, anh ta xoay người gõ cửa đi vào phòng làm việc của HàMinh Viễn.
Hai mắt Ngô Hà đảo qua đảo lại…
Mà lức này,Đỗ Thanh Hoa ở nhà họ Trịnh gần như phát nổ, cô ấy gõ mạnh vào màn hìnhđiện thoại: “Tên Minh Viễn khốn kiếp, có phải đầu anh ta bị úng nước rồi không? Thực sự ở cùng với Ngô Hà rồi? Vậy tại sao còn dính vào NamPhương của chúng ta cơ chứ?”
“Chỉ là một bài đăng trên trang cánhân của cô ta mà thôi, lại còn là do bạn trai cũ của cô chia sẻ lại.”Trịnh Hoàng Bách oán hận nói: “Không cần thiết phải xem là thật chứ?”
“Chết tiệt!” Cô ấy trừng mắt, giơ năm đấm lên nói: “Sao cơ? Anh đang nói giúp cho tên Minh Viễn khốn kiếp đó sao?”
“Tôi chỉ muốn nhắc cô, đem chút lý trí khi làm việc của cô đặt vào cuộc sống hàng ngày, như thế cô sẽ sống vui vẻ hơn đó.”
“Anh quan tâm đến việc tôi có vui vẻ hay không sao?” Đỗ Thanh Hoa liếc mắt nhìn Trịnh Hoàng Bách.
Anh ta nhìn sang chỗ khác, sắc mặt có chút thiếu tự nhiên.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right