“Nam Phương à, không phải cậu quá quê mùa rồi đó chứ! Bác sĩ Hoàng Bách vừamới tan làm, việc sinh hoạt riêng tư của anh ta cũng không đứng đắn nhưchúng ta nhìn thấy đâu!”
Cánh tay anh ta duõi ra khoác lên vaicủa Đỗ Thanh Hoa, giọng điệu buồn bực nói: “Vậy cô nói xem tại sao tôikhông đứng đắn hả? Như bây giờ có được tính không?”
Bẹp!
Cô ấy quay đầu qua hôn lên mặt Trịnh Hoàng Bách một cái, sau đó khôngnhững không rời đi mà còn dán chặt như cũ rồi nói: “Dám làm lại chứ?”
Cặp mắt đào hoa của anh ta giăng kín một tâng sa mỏng, mờ mịt khiến ngườita không hiểu rõ cảm xúc của anh †a là gì, khi mở miệng thì giọng điệucó hơi khàn khàn: “Đang dùng chiêu khích tướng à?”
“Khích cái gì chứ! Anh em, anh em cả thôi!” Đỗ Thanh Hoa cười ha ha, võ võ ngực nói:“Anh vân đừng dám nha, miễn cho người ta cảm thấy xu hướng của anh cóvấn đề, lại thêm một tiêu đề nóng hổi để bàn tán đấy!”
“.
Trần Nam Phương sợ tính cách bạn tốt của mình tùy tiện rồi chọc giận TrịnhHoàng Bách, vội vàng nói giúp: “Bác sĩ Hoàng Bách à, anh tuyệt đối đừngso đo với Thanh Hoa nha! Cậu ấy luôn luôn cởi mở như vậy đấy, chứ cậu ấy không có ý gì đâu.”
Anh ta không nói chuyện, cũng không cóbuông tay, lấy điện thoại ra chụp mấy tấm hình rồi gửi cho nhóm bạn bè,cũng không vì hành vi của Đỗ Thanh Hoa mà anh ta nhìn qua thấy ánh mắtanh trai của mình nhìn Trần Nam Phương càng lúc càng có sự giằng co.
Đám người Tần Thấm đi chơi đến khuya, cùng nhau dạo bước dưới ánh trăng về nhà.
Cô và Trịnh Hoàng Phong đi phía trước, hai người đang cảm nhận được không khí mát lành của buổi đêm.
Còn Đỗ Thanh Hoa và Trịnh Hoàng Bách đi phía sau, hai người cãi cọ với nhau không ngừng.
Một bên thì rất yên bình, một bên thì rất âm ï, nhưng lại hòa hợp với nhau đến kỳ lạ.
“Nam Phương, hôm nay em có vui không?” Trịnh Hoàng Phong thả chậm bước chân, đi chậm lại mấy nhịp, quay sang hỏi cô.
Trần Nam Phương cười nhẹ: “Em rất vui ạ!”
Sau đó cô lại nhìn hai người sau lưng: “Không ngờ bác sĩ Hoàng Bách lại có một mặt như vậy.”
Trịnh Hoàng Phong cũng nhìn sang: “Từ trước đến nay nó cứ như là ông cụ nonấy, hiếm khi lại thoải mái như hôm nay. Được như vậy phải nhờ đến cônglao của Thanh Hoa rồi.”
“Công lao ư?” Trân Nam Phương mở †o mắt, phủ nhận: “Chỉ mong bác sĩ Hoàng Bách biết phải trái, sau này đừng chán ghét cậu ấy là được rồi.”
“Sẽ không đâu.” Anh ta thu hồi ánhmắt: “Hoàng Bách thật lòng coi các em như bạn tốt của nó, nếu không nósẽ chẳng bao giờ đăng ảnh chúng ta lên dòng thời gian đâu.”
Cô không bình luận gì thêm nữa, tiếp tục đi về phía trước.
“Nam Phương, em còn hứng thú đến thăm phòng tranh trai của anh không?”
“Bây giờ đi sao?” Trân Nam Phương vô thức ngẩng đầu nhìn mặt trăng trên bầutrời: “Hôm nay chúng ta đã về khuya lắm rồi, ngày mai, ngày mai…
cũng không được, em phải đi làm rồi.”
“Em vân còn đến tập đoàn Kim Địa làm việc sao?”