Chương 472

person Tác giả: Thanh Thanh schedule Cập nhật: 10/01/2026 21:46 visibility 4,930 lượt đọc
Anh ta nhấn mạnh hai chữ “chị dâu”, muốn nhắc nhở Trịnh Hoàng Phong về thân phận của Trần Nam Phương.
“Em không nghe Nam Phương vừa nói gì sao? Vừa rồi cô ấy vừa mới nóirồi đấy!” Trịnh Hoàng Phong lạnh lùng: “Nhưng mà anh sẽ tự mình gọi lạicho Minh Viễn.”
Đặng Mai Tuyết thấy hai đứa con trai của mình đang đối chọi gay gắt,vội vàng lên tiếng: “Nam Phương à, con mau nhìn xem ai tới kìa. Đâychính là cậu của con đấy!”
Trân Nam Phương nghe thấy thế thì nhìn sang, gật đầu một cái: “Chào cậu.”
Tạ Đăng Ninh không lên tiếng, chỉ hơi nghiêng đầu nháy mắt với ĐặngMai Tuyết, sau đó liền nghe thấy người kia nhanh chóng kêu hai anh emTrịnh Hoàng Phong đi ra ngoài.
Trong phòng bệnh nhanh chóng trở nên yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy hô hấp của hai người.
“Nếu cháu muốn trở về nhà họ Tạ thì hãy ly hôn với Hà Minh Viễn đi.”
Trần Nam Phương khiếp sợ ngẩng đầu, cô lập tức trở nên im lặng. Đếnkhi cô kịp phản ứng thì trong đầu cô chỉ toàn là sự giêu cợt và lạnhlùng. Thái độ của người nhà cô đều là kiểu chỉ tay năm ngón như thế,cũng chẳng có gì lại khi chú nhỏ lại ra tay khiến não của Hà Minh Vũ bịtổn thương!
“Vậy thì cậu cứ yên tâm đi, tôi không có ý định muốn quay về nhà họ Tạ đâu.”
Trân Nam Phương kiên định lên tiếng.
Cô vấn luôn không quan tâm đến họ hàng của mình, hôm nay lần đầu tiên gặp mặt đã cảm thấy không ưa nổi.

Nhưng lời nói này của cô lại kích thích Tạ Đăng Ninh, ông ta nhíu chặt hàng mày, lên giọng nói: “Cháu có ý gì? Để cậu lặn lội đường xá xa xôi đến đây để nghe cháu nói mình không về nhà họ Tạ sao? Cháu nói lời này không sợ khiến mẹ cháu trên trời cảmthấy đau lòng sao? Đừng nó với tôi cháu đã yêu Hà Minh Viễn rồi đấy nhé! Nhà họ Tạ không cho phép chuyện này xảy ra đâu!”
“Thật sự xin lôi, bây giờ tôi đang mang họ Trần, ông cũng biết mẹ tôi đã chết, vì thế tôi cũng không có ý định sẽ đổi sang họ Tạ đâu!” Nếusau này có muốn đổi sang họ mới thì cũng phải đổi thành họ của ba của cô chứ?
Ôi, dù sao cái người mà cô gọi là ba cũng là một tên cặn bã, không nhắc tới cũng được.
“Cháu, con nhỏ bất hiếu này!” Tạ Đăng Ninh trừng mắt nhìn thẳng vềphía cô: “Gả cho Hà Minh Viễn thì cũng thôi đi, bây giờ còn không muốnnhận tổ tiên, đúng là bất hiếu!”
“..” Trân Nam Phương thật sự không muốn nói gì. Trong khoảng thờigian cô đã nghĩ tới rất nhiều chuyện liên quan tới nhà họ Tạ, thế nhưngkhông ngờ kết quả lại như thế, cô gặp phải một người vô cùng cố chấp!
Còn chưa trả mà đã muốn đòi lấy!
“Thật sự giống y hệt mẹ cháu!” Tạ Đăng Ninh rống lên một câu: “Khôngmuốn nhận cũng được thế nhưng cậu cảnh cáo cháu. Nếu cháu giúp Hà MinhViễn đối phó với nhà họ Tạ thì nhà họ Tạ tuyệt đối sẽ không tha cho cháu đâu!”
Trân Nam Phương lạnh lùng lên tiếng: “Cảm ơn cậu đã đặc biệt tới đây thăm tôi, bây giờ cậu có thể đi được rồi.”
Cô cụp mắt, trong đầu nghĩ cả đời này có lẽ cô không có vận may đểnhận lại người thân, nhà họ Tần đã nuôi cô suốt hai mươi mấy năm qua thế nhưng chỉ còn lại sự hận thù, thế còn nhà họ Tạ chưa kịp nhận nhau đãbắt đầu có xích mích.
“Cháu dám đuổi cậu đi sao?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right