Chương 618: Ông Lão

person Tác giả: Hội Thuyết Thoại Trửu Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 03:32 visibility 1 lượt đọc

Chương 618: Ông Lão

Nhìn từ xa, trang viên lưng chừng núi xanh um tươi tốt, nhưng đi vào trong mới thấy nó như một mê cung.

Nói đơn giản hơn một chút chính là Khánh Trần đã lạc đường.

Vì hắn có trí nhớ rất tốt nên rất ít khi lạc đường.

Nhưng hắn được Lý Trường Thanh dùng xe bay đưa thẳng tới đây, hắn chưa ra khỏi cửa biệt viện Tri Tân bao giờ.

Khánh Trần dùng mặt trời để phân biệt Đông Tây Nam Bắc, sau đó đi bộ về hướng biệt viện Phi Vân.

Nhưng hắn đã đi bộ hơn 1 giờ mà vẫn không thấy bóng dáng biệt viện Phi Vân ở đâu.

Trên đường đi, Khánh Trần gặp hơn mười người canh gác trang viên lưng chừng núi, cũng may Lý Trường Thanh đã cấp thẻ ra vào cho hắn, nếu không thì hắn đã sớm chết ở chỗ nào đó trên đường đi rồi.

Khi hắn vừa ra khỏi con đường nhỏ nào đó, khung cảnh phía trước bỗng trở nên quang đãng, trước mặt hắn lúc này là một hồ nước rất lớn, nước trong hồ gợn đang sóng lăn tăn.

Không ngờ trong trang viên lưng chừng núi lại có một cái hồ nhân tạo không lồ như thế.

Nếu nhìn xuống hồ nước, có thể thấy những đàn cá đang tung tăng bơi lội.

Bên bờ hồ có một cây cầu gỗ kéo dài đến giữa hồ, một ông lão mặc một chiếc áo lông rất dày đang lặng lẽ ngồi câu cá bên hồ.

Ngoài hắn ra không còn ai đứng nên hồ nữa, nước trong hồ trong veo.

Khung cảnh này khiến hắn liên tưởng đến một bức tranh cổ, ông lão ngồi câu cá trên một chiếc thuyền độc mộc giữa dòng sông lạnh giá.

Nếu không phải trên tay ông lão có đeo thiết bị công nghệ cao thì bức tranh này sẽ còn hoàn mĩ hơn nữa.

Khánh Trần có thể nhìn thấy rõ thứ trong tay ông lão là một màn hình tinh thể lỏng, trên màn hình hiển thị khung cảnh dưới nước, thậm chí người câu cá còn có thể thấy rõ con cá đang ăn mồi là cá gì.

Nhưng Khánh Trần vẫn không hiểu một chuyện, loài cá sống trong các hồ nước trên hoang dã rất hung dữ.

Nhưng những con cá trong hồ lại nhìn rất bình thường.

Chắc chắn có chỗ kì lạ.

Hắn xoay người rời khỏi đây, những người có thể nhàn nhã ngồi một mình câu cá trong hồ nước này, chắc chắn là một nhân vật lớn nào đó của Lý thị.

Nhưng khi Khánh Trần vừa quay người thì ông lão đã cất tiếng nói:

"Nhanh lại đây giúp ta kéo cá lên! Nhanh lên!"

Khánh Trần sửng sốt quay đầu thì thấy ông lão đã câu được cá, nhưng cơ thể đối phương quá yếu, thậm chí còn suýt bị cần câu kéo đi.

Ông lão quay đầu nhìn hắn:

"Ta đang bảo ngươi đấy, còn đứng đờ ra đó làm gì?"

"À."

Khánh Trần đi lại gần ông lão rồi cầm cần câu, hắn chỉ cần kéo một nhát là có thể nhấc con cá mắc câu khỏi mặt nước.

"Tuổi trẻ thật tốt, muốn làm gì cũng được."

Ông lão vẫn ngồi im trên nghế, cười hỏi hắn:

"Ngươi con cháu nhà nào, sao trước kia ta chưa gặp ngươi bao giờ?"

Khánh Trần nghĩ một lúc mới nói:

"Ta là huấn luyện viên do Lý Trường Thanh mời đến Tri Tân biệt viện, ta không phải người của Lý gia."

"Ồ?"

Ông lão có vẻ khá sửng sốt:

"Ta biết mà, Lý gia làm sao có gen tốt như thế, sao có thể sinh ra đứa trẻ xinh đẹp thế này."

Khánh Trần cũng sửng sốt, những gì đối phương vừa nói khiến hắn không thể chắc chắn đối phương có phải người của Lý thị hay không:

"Ngài không phải người của Lý thị sao, sao ngài lại nói Lý thị như vậy."

Lão tẩu vui vẻ cười nói:

"Ta đã cống hiến cả đời cho Lý thị rồi, ta nói xấu Lý gia hai câu thì thế nào?"

Khánh Trần nhíu mày rồi quay sang nhìn vật cấm kỵ ACE-020 Vô Tâm Đồng Linh được treo bằng hai sợi dây đỏ dưới mái hiên phía xa.

"Làm sao? Sợ ta nói xấu Lý thị sẽ khiến cái chuông đồng kia kêu lên sao?"

Ông lão cười nói:

"Đồ chơi kia là giả!"

"A?"

Khánh Trần mê mang:

"Tất cả số chuông đồng trong trang viên lưng chừng núi đều là giả sao? Không thể nào!"

"Tại sao không thể."

Ông lão lắc đầu rồi nói:

"Trên thế giới này tràn đầy sự giả dối, ngay cả anh em ruột thịt cũng có thể làm giả, huống chi một cái vật cấm kỵ?"

"Ta không tin."

Khánh Trần lắc đầu.

"Ha ha, ngươi không tin."

Ông lão trợn mắt nhìn hắn:

"Ta nói cho ngươi biết, Vô Tâm Đồng Linh thật sự chỉ có một đôi, cho nên chỉ có hai cái chuông đang treo phía đông Bão Phác lâu mới là thật. Sau khi Lý thị nhận Vô Tâm Đồng Linh từ tay Kỵ Sĩ, vì trang viên lưng chừng núi quá rộng, gia chủ Lý thị nghĩ hai cái Vô Tâm Đồng Linh sao đủ bao phủ tất cả? Thế là hai bên xảy ra tranh chấp."

Khánh Trần không thể hiểu nổi, sao gia chủ Lý thị lại nghĩ như thế, có người tặng vật cấm kỵ mà hắn còn cảm thấy không vui....

À, hắn hiểu rồi, làm gì có ai không muốn sở hữu nhiều vật cấm kỵ đâu.

Ông lão lại nói tiếp:

"Kỵ Sĩ nói, cái kia ĐM Vô Tâm Đồng Linh chỉ có hai cái, ngươi có muốn nhận không. Nhưng sau đó đối phương vẫn không nói lại gia chủ Lý thị, thế là hắn nói một câu: Những người khác đâu có biết Vô Tâm Đồng Linh có tất cả bao nhiêu, ngươi làm mấy trăm chiếc, chúng ta cũng nói với mọi người là nó có mấy trăm chiếc, làm như vậy nhất định có thể lừa được không ít người."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right