Chương 779: Bệnh Truyền Nhiễm (1)

person Tác giả: Đại Lực Bảo schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 779: Bệnh Truyền Nhiễm (1)

Một tháng sau, Tô Hạo trước cho Á Sơn cùng Phong Thành tiến hoá thành [Tiên Tri Nhân], đề cao năng lực trí nhớ của hai người bọn họ.

Hai người kích động khóc rống lên, nếu không phải sợ người khác tưởng nhầm đồng tính, đều đã muốn ôm nhau.

Trong khoảng thời gian này, tư duy trì độn, cộng thêm ngôn ngữ quỷ dị, đem hai người giày vò đến thống khổ.

Hôm nay tiến hoá thành [Tiên Tri Nhân], gồng xích giam cầm tư duy rốt cuộc cũng được mở ra.

Ý thức của bọn hắn, như lấy được tự do.

Á Sơn cùng Phong Thành: "Duy lão đại, đầu óc không thông minh đúng là một ác mộng, ta không muốn mình trở nên ngu ngốc nữa!"

Loại tuyệt vọng này, chỉ có người trải qua mới hiểu được, học xong rồi quên, học xong lại quên.....!

Ngươi hỏi vì sao ta không chăm học? Ta chỉ muốn nói do đầu mình không chứa nổi!

Kế tiếp Phong Thành chịu trách nhiệm chăm sóc các loại Linh Thảo, Á Sơn thì bị Tô Hạo kéo đến nhà xưởng, giới thiệu cho lão Ảnh!

Lão Ảnh nhìn qua, con mẹ nó lừa dối ai vậy? Tuỳ tiện tìm một tên thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi ăn nói lắp bắp, liền giới thiệu đây là đại sư thiết kế bản vẽ?

Nếu tên thiếu niên trước mặt này đúng là đại sư thiết kế, vậy hắn sống đến độ tuổi này không phải quá uổng phí thức ăn rồi sao?

Tiếp đó nên giải thích thế nào, Tô Hạo liền mặc kệ, đem Á Sơn đưa đến nhà xưởng, hắn liền rời đi, hắn tin tưởng loại chuyện nhỏ nhặt này, Á Sơn có thể xử lý được.

Á Sơn đối với trung niên lão Hồ, một lão già họ Ảnh, cả buổi nghẹn không nói được một lời, cuối cùng chỉ có thể nói lắp giới thiệu: "Ngươi... Các ngươi.... Xin....! Ta...."

Lão Ảnh lần này bị chọc tức rồi.

Cái tên tiểu tử họ Tử kia thật là hư hỏng, vậy mà tuỳ tiện tìm một kẻ ngu tới ứng phó hắn.

...

Nửa năm sau, máy móc sản xuất được chế tạo thành công, Á Sơn cùng Phong Thành biến thân thành [Mệnh Tử], đem bộ dây chuyền sản xuất này đưa về căn cứ.

Mà Á Sơn cũng dùng thời gian chứng minh mình không phải kẻ ngu, còn là một tuyệt thế thiên tài, đủ loại suy nghĩ khiến hắn trong vòng nửa năm ngắn ngủi, đem toàn bộ kỹ thuật viên ở nhà xưởng chỉnh đốn lại một phen, cam tâm tình nguyện gọi một thiếu niên trẻ tuổi như hắn là 'Sơn ca'!

Ở trong giới kỹ thuật, kẻ có kỹ thuật ngưu bức chính là đại ca, kêu một tiếng 'ca' thì có gì mất mặt chứ?

Đến cả xưởng trưởng nghe nói rất có quan hệ, thời điểm đối mặt với Á Sơn, cũng theo người trong nhà xưởng, kêu Á Sơn một tiếng 'Sơn ca'!

Không có hắn, nửa năm nay nhà xưởng bọn họ sẽ không được nổi danh. Không chỉ nổi tiếng, còn hung hăng kiếm được một số tiền rất lớn, hiệu quả không biết bao nhiêu lần.

Sau khi Á Sơn giúp nhà xưởng giải quyết những vấn đề khó khăn, tiếp đó lại giúp nhà xưởng sản xuất một mẫu xe hơi độc nhất, bán ra toàn thế giới!

Đơn đặt hàng hiện nay của nhà xưởng, cho dù sản xuất liên tục ba năm cũng không xong...

Tất cả mọi người nhìn Á Sơn, giống như nhìn người anh ruột của mình vậy, đến cả tiền mua tài liệu của Tô Hạo cũng không lấy.

Nói giỡn, lúc này còn đòi tiền, phải nói là tặng tiền mới đúng.

Xưởng trưởng vung tay lên, trao tặng cho Á Sơn danh hiệu 'chuyên gia nghiên cứu đặc cấp của nhà xưởng', dù cho ở nhà ăn không ngồi rồi, hàng năm vẫn nhận được 5 triệu tiền lương. Đây là hành động mà trước đây chưa từng có, bất quá hành động của xưởng trưởng, có bố cục rất lớn.

Ngay sau đó nhà xưởng lại kiếm thêm một mớ, năng lượng sản xuất gia tăng!

Những chuyện này Á Sơn cũng tiện tay mà làm, chút lòng thành, có tiền mọi người cùng nhau kiếm! Sau này còn nhiều thứ cần chế tạo, có nhà xưởng Thanh Sơn hỗ trợ, mọi thứ dễ dàng hơn nhiều.

Thời điểm Á Sơn hoàn thành dây chuyền sản xuất Linh Dược, cũng thí nghiệm thành công, liền tỏ vẻ bản thân muốn tạm thời rời đi.

Thời khác tiễn đưa, xưởng trưởng nắm chặt tay Á Sơn, nước mắt nước mũi chảy như mưa.

Hắn thật sự không nỡ để Á Sơn rời đi, đi đâu có thể tìm được một kỹ thuật đại tài như vậy? Không đúng! Phải là đi đâu mới tìm được một chiếc máy in tiền như vậy!

Từ khi nhà xưởng nâng cao hiệu quả, địa vị của hắn lên như diều gặp gió, đến cả thị trưởng thành phố cũng phải tự mình đứng dậy chào đón, vì để muốn chế tạo cho mình một chiếc xe hơi.

Đây là thứ gì? Chính là mặt mũi nha!

Quả thật là thứ mà hắn truy cầu kiếp này!

Cũng may, Sơn ca đáp ứng nếu có vấn đề có thể nhờ hắn giải quyết.

Đương nhiên, Á Sơn đối với chuyện ở nhà xưởng cũng không có mấy hứng thú, dưới ánh mắt của hắn, mấy thứ này cũng quá thấp rồi, hắn hiện tại đối với 'Nguyên' cảm thấy rất hứng thú, chỉ chờ Duy lão đại đưa ra nhiệm vụ nghiên cứu cụ thể.

ENDC Hôm nay đã có dây chuyền sản xuất, lập tức đưa vào hoạt động, thử sản xuất nhóm Linh Dược đầu tiên.

Sản xuất sau một khoảng thời gian dài, thành công!

Lúc này ba người Tô Hạo đã không còn lo lắng về vấn đề đan dược! Cắn dược tu tiên, mới là phương thức tu luyện chính xác nhất.

Đến tận đây, nghênh đón ba người là giai đoạn phát triển nhanh chóng.

Lại qua nửa năm, ba người đều tu luyện đến cảnh giới Kim Đan, khoảng cách đến Nguyên Anh cũng không còn xa!

Hôm nay, Tô Hạo nhận được tờ giấy của A Tinh nhét ở trước cửa, nhiệm vụ tai hoạ quỷ dị thứ 2 đến rồi!

Sau khi tập hợp, không nói nhiều lời, ba người xuất phát đến địa điểm nhiệm vụ.

Đi đường hai ngày, tới một thị trấn có tên Hoả Linh, làm cho ba người cảm thấy quỷ dị chính là, cả thị trấn nhỏ này không có một bóng người, chỉ có người chạy tới làm nhiệm vụ mà thôi.

Ba người không hiểu rõ cho lắm, nhưng mà biểu cảm cũng trở nên ngưng trọng, đi thẳng đến đại sảnh hiệp hội Nguyên Pháp Sư.

Rất nhanh liền thu hoạch được tin tức của nhiệm vụ lần này.

"Tai hoạ quỷ dị lần này có tên là 'Bệnh truyền nhiễm' ?"

Tô Hạo nhìn tờ giấy giới thiệu tỉ mỉ của nhiệm vụ, phát hiện so với tưởng tượng không quá giống nhau.

A Tinh cau mày nói: "Đây không phải là nhiệm vụ tai hoạ quỷ dị, nghiêm chỉnh mà nói, có lẽ tai hoạ do Nguyên Thú hệ Huyễn Tưởng mang tới. Chỉ bất quá, năng lượng của đầu Nguyên Thú này hết sức quỷ dị, so với tai hoạ quỷ dị thì không sai biệt lắm."

"Dựa theo tình báo miêu tả, đầu Nguyên Thú này giống một con 'nhím', từ bên ngoài nhìn vào, ngoài trừ hình thể có chút lớn một chút thì cũng không có gì đặc thù. Nhưng mà chỉ cần tới gần phạm vi ba nghìn mét, tất cả mọi người đều trở nên bị điên! Mà những người điên này lại có hành vi giống heo, nằm rạp trên bùn đất lăn qua lăn lại, đi tìm thực vật...

Mấu chốt nhất chính là, trên thân những người điên này, cũng đi kèm theo hiệu quả quỷ dị, chỉ cần người tới gần phạm vi một nghìn mét, cũng điên theo luôn. Giống như bệnh truyền nhiễm vậy!"

A Vọng nói: "Ý ngươi là, lần tai hoạ quỷ dị này, cũng không có gì nguy hiểm đến tính mạng?"

A Tinh nói: "Quả thật như thế, chỉ bất quá đều dính chưởng liền giống con heo thôi, nằm trên mặt đất lăn qua lăn lại trong vũng bùn, so với chết đi còn khó tiếp nhận hơn. Hơn nữa, tính đến trước mắt, người bị lây bệnh chưa có ai khôi phục. Có lẽ phải đem đầu Nguyên Thú kia giết chết, mọi người mới khôi phục lại vẻ bình thường... Cũng có thể là không bao giờ!"

Loại tai hoạ này, so với trong tưởng tượng còn đáng sợ hơn nhiều.

Nếu loại tai hoạ này lan tràn ra xã hội, thì tình cảnh lúc đó khó mà tưởng tượng được!

Cái này không khác dịch bệnh đi? Hơn nữa tốc độ lây lan còn nhanh hơn virus rất nhiều.

Nghe nói chưa ai tới gần được con nhím cả, chỉ cần tiến vào phạm vi 1000 mét của bệnh nhân F1, F2, F3...., liền bị lây bệnh điên.

Tất cả mọi người đều muốn xử lý con nhím kia, nhưng mà không tới gần được, làm sao mà giết? Hơn nữa, đầu nhím này tựa hồ có thực lực không kém.

A Tinh thở dài một hơi nói: "Hiện tại loại tai hoạ này, đã khuếch tán rồi, không ai biết được con nhím điên này ở chỗ nào. Toàn bộ phía Nam trấn Hoả Linh đã trở thành cấm khu, thậm chí phạm vi ảnh hưởng lan rộng tới đâu, cũng không ai biết. Người xung quanh khi biết được tin tức, đều sơ tán cả rồi!"

Tô Hạo cau mày nói: "Không thể đi máy bay lên trời tìm kiếm sao?"

A Tinh nói: "Có lẽ đã thử qua, nhưng mà xung quanh trấn Hoả Linh đều là rừng rậm cao lớn, con nhím kia chỉ cần trốn trong rừng, căn bản không thể tìm thấy được. Hơn nữa Nguyên Pháp Sư có cảm giác mạnh nhất, cũng không cảm giác được đồ vật cách 3000 mét! Lại không dám tới gần... Dù cho có tìm thấy được, khoảng cách 3000 mét là quá xa, căn bản không có biện pháp một đòn giết chết."

Tô Hạo rất muốn hỏi thế giới này có tên lửa đạn đạo không...

Đại khái khả năng cao là không có rồi.

Nghĩ một lát, A Tinh giang tay nói: "Nói thật, ta cũng không có cách!"

A Vọng chen miệng nói: "A Dương không phải có thể cảm giác được đồ vật cách 10 ki-lô-mét sao?"

Hai mắt A Tinh sáng lên: "Đúng vậy, A Dương, ngươi có thể cảm giác được đầu Nguyên Thú kia ở chỗ nào không?"

Tô Hạo nói: "Được chứ! Hơn nữa, 'Định Điểm Khởi Bạo' của ta, còn có thể đem mục tiêu cách một ngàn mét đánh chết, vì vậy, đem con Nhím này xử lý, đối với ta cũng không phải việc khó."

A Tinh lập tức nói: "Vậy còn đợi gì nữa? Chơi nó!"

Tô Hạo lắc đầu nói: "Không vội, để ta làm chút chuẩn bị, ta muốn làm thí nghiệm!"

A Tinh cùng A Vọng cùng nói: "Được thôi!"