Chương 947: Sinh Nhiều Một Chút (2)

person Tác giả: Đại Lực Bảo schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 947: Sinh Nhiều Một Chút (2)

Hai người mấy năm nay rảnh rỗi ở phi thuyền không có việc gì làm, rảnh rỗi muốn sinh ra mấy đưa con chơi đùa cho vui, làm cho sinh hoạt nhàm chán có thêm nhiều niềm vui.

Đối với Phong Thành mà nói, trị liệu chỉ là tiện tay, bất quá chuyện này cũng dính đến ra đời sinh mệnh mới ở trên phi thuyền, liền phải hỏi ý của Duy lão đại mới được.

Nghĩ đến, Phong Thành gửi tin nhắn cho Tô Hạo: "Duy lão đại, Lăng Tuyết cùng Nguyên Phong muốn sinh hài tử, có thể để bọn họ sinh không?"

Chỉ chốc lát sau, Tô Hạo nhắn lại: "Sinh đi! Để bọn họ sinh nhiều một chút!"

Phong Thành hiểu ý, sau đó nhìn hai người Nguyên Phong nói: "Ta trước chuẩn bị, hai ngày sau các ngươi đến đây."

"Cảm ơn Phong Thành lão sư."

Sau khi hai người Nguyên Phong rời đi, Phong Thành tiếp tục bảo dưỡng máy móc, nhỏ giọng cười khẽ: "Duy lão đại nói sinh nhiều một chút, một thai bốn năm phôi không quá phận đi?"

Rất nhanh, Lăng Tuyết liền mang thai.

Mười tháng sau, sinh ra năm em bé, trong đó hai nam, ba nữ.

Nguyên Phong trợn tròn mắt, bản thân đến cùng lợi hại thế nào, tên lửa sao? Một hơi năm đứa...

Vấn đề bây giờ là, bọn họ chăm sóc không nổi nha!

Phong Thành cười ha hả nói: "Không tệ, không tệ, Nguyên Phong ngươi còn rất nỗ lực đấy."

Nguyên Phong mỗi tay bế một đứa, để lại ba đứa khác không ai quản, chuyển lên giường liền khóc rống, giọng vai dội, sức sống lan toả bốn phía.

Phong Thành dẫm mạnh, Kim Cương Giáp dưới chân xuất hiện, biến thành năm cái nôi, đem từng hài tử ôm lấy, để vào trong nôi, nhẹ nhàng lay động, khiến tiểu hài tử nín khóc.

Vẻ mặt Nguyên Phong tràn đầy kính nể: "Không hổ là Phong Thành lão sư, chuyện gì cũng biết, Phong Thành lão sư, ngươi giúp chúng ta đặt tên cho hài tử đi..."

Nói đến đây, Nguyên Phong lập tức ý thức không xong: "Ta quên mất ai là lão đại, ai là lão nhị rồi.."

Phong Thành hặc hặc cười nói: "Ta giúp ngươi nhớ kỹ rồi."

Sau đó Phong Thành tiện tay ra trảo, một nén bạc xuất hiện, sau đó chia làm năm phần, theo thứ tự đủ loại hình dạng, biến thành năm cái vòng chân.

"Lão đại tên là Lăng Bách Hoa, lão nhị tên là Nguyên Hạ Phong, lão tam kêu là Nguyên Thu Diệp, lão tứ tên là Lăng Thính Tuyết, lão ngũ tên là Lăng Linh, thế nào?"

Nam hài dùng họ Nguyên của Nguyên Phong, nữ hài dùng họ Lăng của Lăng Tuyết.

Nguyên Phong lẩm bẩm nói: "Xuân hạ thu đông, trong phi thuyền không có xuân hạ thu đông, muốn dùng tên con ta để tưởng nhớ Xuân Hạ Thu Đông sao? Tốt, tên rất hay, cứ như vậy đi!"

Lăng Tuyết cũng chuyển mình, cười nói: "Tên rất dễ nghe."

Vừa sanh xong hài tử, mặc dù có Phong Thành dùng thuật trị liệu khôi phục như ban đầu, nhưng vẫn có chút suy yếu.

Phong Thành mỉm cười:" Ai nói phi thuyền không có xuân hạ thu đông? Không chỉ có xuân hạ thu đông, còn có núi, sông, biển cả,.... muốn gì có đó."

Hai người kinh ngạc.

Phong Thành ở trên vòng chân khắc tên của năm đứa trẻ, sau đó nói: "Ta còn có chuyện cần xử lý, không thể giúp các ngươi chăm sóc hài tử, chỉ có thể để các ngươi vất vả một chút, tự mình nghĩ cách."

Ăn mặc tiêu phí liền không cần bọn họ quan tâm, đều có máy móc tự động sản xuất, hai người chăm năm đứa trẻ liền dư xài.

Nguyên Phong bất đắc dĩ gãi gãi đầu.

Phong Thành bổ sung: "Đương nhiên, có vấn đề gì, có thể tìm ta, trực tiếp hướng lên trời hô to tên ta là được."

Nguyên Phong đại hỉ: "Cảm ơn Phong Thành lão sư."