Chương 1010: Thú Triều

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1010: Thú Triều

“Phía trước... Cũng có thú triều"

Lúc này, Tô An Lâm nở nụ cười, hắn lấy Chấn Thiên Phủ ra:

“Liều mạng thôi.

“A... Liều mạng!"

Phương Hỉ ngửa mặt lên trời gào to!

Điều khiến tất cả mọi người bất ngờ chính là sau khi bầy thú xông lên lại không hề tấn công họ.

Mà là hai bầy thú đang chém giết lẫn nhau, tiếng gào thét liên tiếp vang lên.

“Ta biết rồi, đây là hai bầy yêu thú đang tiến công"

Tô An Lâm hiểu ra, đáng tiếc là đám người Cầm Tiên Tử đã bị tách ra rồi.

Cầm Tiên Tử thì còn đỡ, thực lực của nàng cường hãn, Tô An Lâm tạm thời không lo lắng cho nàng.

Nhưng những người khác thì không biết.

Tô An Lâm thở dài một hơi, hắn phát động Kim Cang Thiết Cốt Công, xuyên qua dưới chân bầy thú khổng lồ, miễn cưỡng hành động.

Cuối cùng, hắn đã tìm thấy một cái cây lớn, ở giữa cái cây này có một cái động.

Hắn trốn trong đó khoảng chừng ba ngày.

Ngày hôm đó, ánh mặt trời tươi sáng.

Hắn cuối cùng cũng đi ra, bốn phía đều là thi thể yêu thú.

Tất cả đã kết thúc.

Đáng tiếc là tất cả mọi người đều thất lạc nhau.

“Cũng may là ta có hữu cột tốt.

Tô An Lâm mở hữu cột ra ra quan sát.

"Trạng thái lúc này của Cầm tiên tử: đang chạy vội vậy thuận tay giải quyết một con yêu Lang"

"Trạng thái lúc này của Phương Hỉ: vừa khóc lóc vừa đắp một đống mồ vậy Bên trên bia khắc chữ: mộ của Tô An Lâm huynh đệ"

"Trạng thái lúc này của Trần Như Huyên: vừa rửa mặt, cảm khái thế sự thay đổi bất ngờ, chỉ còn lại bản thân một mình một người.

"Trạng thái lúc này của Trương Á: bị thương, ngồi ở trên cây, hơi thở thoi thóp.

Tô An Lâm sửng sốt nói:

“Không ngờ bên phía Trần Như Huyên cũng gặp được thú triều"

Hắn cảm thấy có chút ngoài ý muốn, dựa vào trạng thái của nàng ta xem ra đã gặp phải tổn thất không nhỏ.

Ở bên phía Trương Á, thực lực của hắn cũng là mạnh nhất, nhưng giờ đã bị trọng thương rồi.

Mà chân dung của hai muội tử đưa lễ vật cho hắn cũng đã biến thành màu xám, cái này thuyết minh các nàng đã gặp phải chuyện ngoài ý muốn, đã chết.

Chân dung của Lận Dương cùng với Tiểu A Tiễn cũng đã biến thành màu xám, hiển nhiên hai người này cũng đã chết.

"Đã chết hết rồi...

Tô Lâm thở dài một hơi, nhớ lại từng kỷ niệm trước kia cùng với những người này. Mọi người hứng thú vội vàng đi vào nơi này, không ngờ tới chỉ qua mấy ngày mà đã có nhiều người phải chết như vậy. Tô Lâm lắc đầu, tiếp tục lên đường. Đây là mệnh số, đây là sự khắc nghiệt của con đường cầu đạo. Trải qua trận thú triều vừa rồi, số lượng yêu thú rõ ràng đã ít hơn rất nhiều. Trên đoạn đường tiếp theo, Tô An Lâm hầu như không gặp phải yêu thú cường đại. Cho dù có gặp được thì những con yêu thú đó cũng trốn đi, dường như là bọn chúng đang chữa thương, không dám đi ra ngoài.

Qua hai tháng, Tô An Lâm dựa theo bản đồ, cuối cùng cũng đã đi gần tới biên giới của Man Hoang Chi Địa. Nơi này càng lúc càng có ít cây cối, đã không còn nhìn thấy nhiều yêu thú nữa. Ngày này, Tô An Lâm đang uống nước bên bờ sông, mở túi trữ vật của mình ra để kiểm kê lại.

Đồ ăn đã bị hắn ăn gần hết, lúc mới vào chuẩn bị mấy chục bộ quần áo, đến bây giờ cũng chỉ còn lại một bộ mặc trên người. Giày thì chỉ còn lại một đôi giày vải, nhìn thấy đôi giày này, Tô An Lâm chợt nhớ đến nữ hài thuộc Ngũ Hành phái, đáng tiếc là nàng đã chết rồi.

"Ai..."

Tô An Lâm khẽ thở dài một hơi:

"Hình như ta cũng không biết tên họ của nàng là gì"

Hắn lắc đầu, chuẩn bị rời khỏi nơi này.

Căn cứ theo bản đồ, cứ đi thẳng về phía trước là có một thành trấn. Thanh Điền phái cũng ở cách đó không xa.

Mà nơi đó, đúng là mục tiêu lần này của hắn: Thanh Châu đại lục.

Thanh Châu đại lục, nghe đồn còn lớn hơn Đại Hạ và phiến đại lục mà Thanh Điền phái tọa lạc không biết bao nhiêu lần, nơi đó mới thật sự là địa phương mà các tu sĩ tu hành. Theo như lời người ta nói, ở nơi đó cao thủ Nội Khí nhiều như gà chó, ngay cả một tiểu nhị trong khách điểm phổ thông cũng có thực lực Nội Khí. Đúng lúc này, Tô An Lâm nhìn thấy bóng người ở cách đó không xa, cùng với đó là hai thanh máu lóe sáng.

"Thanh máu: 687/687.

"Thanh máu: 700/700.

Hắn nghĩ ngợi, sau đó vẫn đi tới đó.

Trong rừng cây có hai nam tử mặc quần áo màu xanh lơ, để râu quai nón, trong tay cầm cung tên, bộ dạng giống như thợ săn đang đi xuyên qua rừng cây. Họ là thợ săn sống ở gần đây, hôm nay tới đây để đi săn.

Có điều gần đây vận khí của họ không được tốt lắm, số lượng con mồi rõ ràng đã ít hơn rất nhiều, vì thế họ quyết định đi vào sâu hơn nữa để thử vận may.

Nhưng đúng lúc này, hai người bỗng nhìn thấy phía trước có một bóng đen lóe lên, một người đột nhiên xuất hiện ở trước mặt họ.

"Hai vị!"

Người tới đúng là Tô An Lâm.

"Ngươi là người nào?"

Hai huynh đệ bị hoảng sợ, vội vàng giơ cung tên nhắm ngay vào Tô An Lâm.

Có điều nhìn thấy rõ bóng người trước mặt, người đại ca vội vàng ngăn cản cung tên của đệ đệ lại:

"Là người sống"

"Hai vị huynh đệ, ta đi ngang qua đây.

Tô An Lâm tận lực bày ra thiện ý của bản thân.

1032 chữ