Chương 1015: Giọng Nói Quen Thuộc
Tô An Lâm đi vào trong một tiệm gạo, mua hai mươi cân Linh mễ, hắn vừa mới đi ra đã thấy đám người ở phía xa phát ra một trận ầm ĩ. Tô An Lâm nhìn lại, chỉ thấy một chiếc xe ngựa xa hoa đang theo tiếng vó ngựa đi về nơi này. Người đang cưỡi ngựa là nam tử vẻ mặt kiêu căng, mặc ý phục cẩm y, đầu đội trâm cài, vừa nhìn qua đã biết là thân phận quý giá.
Xung quanh xe ngựa là một đám hạ nhân và nha hoàn, còn có một hàng thị vệ giống như hổ rình mồ bao quanh, những nơi đội xe đi qua thì người xung quanh phải lui lại nhường đường.
"Đây là đại thiếu gia của phủ tướng quân đó"
Có người biết được thân phận của những người này nói thầm.
"Ấy, Tô đạo hữu, ngươi cũng ở đây à"
Lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên.
Tô An Lâm tò mò nhìn về phía đối diện, hắn sửng sốt một chút, người đứng đối diện hắn là Phương Linh. Sao nữ nhân này lại ra đây, không phải là nàng đang ở trong nhà làm buôn bán hay sao?
Phương Linh đứng bên kia đường vẫy vẫy tay, vội vàng chen lấn trong đám người chạy về phía Tô An Lâm.
"Hì hì hì, Tô đạo hữu, chúng ta đúng là có duyên phận thật đấy"
Phương Linh cười tủm tỉm nói, chung quanh có mấy võ giả nhìn thấy bộ dáng xinh đẹp của Phương Linh đều dùng ánh mắt hâm mộ nhìn về phía Tô An Lâm. Tiểu tử này đúng là diễm phục không cận mà.
Tô An Lâm đón nhận ánh mắt hâm mộ từ bốn phía, trong lòng cảm thấy không biết phải nói cái gì, nếu như những người này biết Phương Linh làm công việc gì, chỉ sợ sẽ không còn hâm mộ hắn như vậy.
"Phương Linh, thật là trùng hợp"
Tô An Lâm nặn ra nụ cười:
"Sao ngươi lại đến đây?"
"Ta đến đây mua chút gạo, cũng may vừa mới kiếm được chút vàng, nếu không đúng là phải đói chết."
Sắc mặt Phương Linh u oán nói.
"Ấy, ngươi mua nhiều như vậy à"
Phương Linh chú ý tới Linh mễ ở trong tay Tô An Lâm.
"Đúng thế, ta cũng mua gạo"
Lúc hai người nói chuyện, xe ngựa đã chậm rãi đi tới.
Phương Linh hâm mộ nhìn, nói:
"Người của phủ tướng quân đúng là khí phách thật đấy"
"Người ở bên trên là ai vậy?"
Tô An Lâm tò mò hỏi.
Phương Linh khá quen thuộc với những người này, trả lời:
"Là Trình Hối Vinh đó, đại thiếu gia của tướng quân phủ, hắn lợi hại lắm, nghe nói còn trẻ tuổi như vậy mà đã được Thanh Điền phái nhìn trúng, hơn nữa hắn còn là một luyện dược sư, lần này đi ra đây chắc là để mua một ít dược liệu. Trên xe ngựa, Trình Hối Vinh mặc một bộ trường bào màu trắng, tóc đen dài nhánh rũ đến lưng, tuy hắn là nam tử nhưng làn da tinh oánh non mềm, dung mạo giống như trăng sáng, đẹp không phân giới tính.
Bộ dạng của hắn đúng là rất tuấn tú, về điểm này, Tô An Lâm cảm thấy người này có thể không phân cao thấp với bản thân mình.
Những nơi hắn đi qua, một ít nữ tu sĩ đều lộ ra vẻ mặt giống như hoa si, thậm chí còn có nhiều người hét lên.
"Oa, đẹp trai quá"
"Tại sao trên thế giới lại có người tuấn tú đẹp trai như vậy Trình Hối Vinh vừa đảo mắt qua, một ít nữ tu sĩ trực tiệp hít thở không thông mà té xỉu, Tô An Lâm nhìn thấy cảnh tượng như vậy không nhìn được mà run rẩy khóe miệng.
Thấy Trình Hối Vinh đã đi xa, Phương Linh mới lưu luyến không rời thu hồi ánh mắt lại.
"Tô đạo hữu, ngươi yên tâm, ở trong lòng ta, ta cảm thấy ngươi mới là người đẹp mắt hơn.
"Cảm ơn ngươi đã khen Tô An Lâm thuận miệng nói.
"Đúng rồi, ngươi có biết cân cốt của Trình Hối Vinh là cái gì không?"
Phương Linh cười tủm tỉm hỏi.
Tô An Lâm tự nhiên lắc đầu:
"Ta mới đến đây, có một số chuyện không biết rõ"
"Căn cốt của hắn là hoàn mỹ!"
Phương Linh nói:
"Không chỉ như thế, hắn còn là luyện dược đại sư, nghe nói tùy tiện ra tay là có thể luyện chế ra đan dược trung phẩm"
"Đan dược trung phẩm sao"
Tô An Lâm cứng họng.
Trên thế giới này, một người còn trẻ tuổi như vậy đã có thể luyện chế ra đan dược trung phẩm, đúng thật là rất lợi hại.
"Tô đạo hữu, ngươi nói xem một nam tử ưu tú như vậy sẽ thích dạng nữ nhân như thế nào, ai, nếu như ta có thể gả cho hắn, thì cho dù ta có phải chết, phải nhảy từ nơi này xuống, ta... Ấy, Tô đạo hữu, sao ngươi lại đi rồi, còn không nói với người ta một tiếng"
Phương Linh nhanh chóng đuổi theo Tô An Lâm:
"Tô đạo hữu, vừa nãy ta nói thế, ngươi sẽ không cảm thấy ghen tị chứ, ở trong lòng ta, ngươi mới là người ưu tú nhất, sao ta có thể gả cho Trình Hối Vinh được chứ, ngươi thử nói xem có phải hay không?"
Lỗ tai Tô An Lâm có chút ngứa, hoàn toàn là do bị Phương Linh lải nhải làm phiền. Nữ nhân này, cũng không biết là ăn phải cái gì, cứ thích quấn lấy hắn.
"Ấy, Tô đạo hữu, ngươi còn mua dược liệu nữa à?"
Lúc này, Phương Linh chú ý tới trong tay Tô An Lâm còn cầm bao dược liệu.
1006 chữ