Chương 1022: Vô Cùng Hoảng Sợ

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1022: Vô Cùng Hoảng Sợ

Sau khi mua những món đồ này, số vàng trên người hắn cũng vơi đi không ít.

Nhẩm tính lại, hắn chỉ còn là hai trăm lượng vàng.

“Haiz, phải tranh thủ thời gian luyện đan, sau đó lại bán ra ngoài.

Hắn tăng tốc trở về khu ổ chuột, Tô An Lâm lại cẩn thận đặt hùng tinh lên trên bàn, sau đó lấy Huyền nguyên đỉnh ra.

Hắn không hề chần chừ, lập tức bắt đầu luyện đan.

Ký ức tuyệt diệu về Huyền nguyên luyện đan thuật hiện ra trong đầu hắn, truyền tới một luồng cảm giác quen thuộc.

Thủ pháp cũng giống hệt những lần luyện đan trước đó, nhưng trong lúc giữa chừng Tô An Lâm lại đổ thêm vào ba giọt hùng tinh.

Không sai, hắn chỉ cần nhỏ vào ba giọt hùng tinh là đủ rồi.

Thứ đồ này giống như chất phụ gia trong đồ ăn vậy, không cần phải thêm nhiều, bấy nhiêu đó đã đủ rồi.

“ùng ục... lộc cộc."

Nương theo tiếng các dược liệu bên trong lò luyện đang sôi trào sùng sục, một mùi thuốc nhè nhẹ bốc lên.

Đôi mắt Tô An Lâm sáng ngời:

“Tuyệt! Mùi hương còn nồng đậm hơn trước đó, quả nhiên hùng tinh có tác dụng” Gánh nặng trong lòng Tô An Lâm được hóa giải, dương khí trong tay càng mãnh liệt hơn nữa. Loại cảm giác đạt được mọi việc như ý muốn này khiến Tô An Lâm càng thấy tự tin hơn, hắn có một loại cảm giác, chính mình nhờ vào Huyền nguyên luyện dược thuật, một lần có thể luyện chế hơn mười viên đan dược. Luyện chế một lần ra thành phẩm hơn mười viên, nếu chuyện này truyền ra ngoài, có thể sẽ khiến rất nhiều người kinh ngạc há hốc mồm đến rớt cằm.

Nhiệt độ Huyền nguyên đỉnh nóng hầm hập, dược vật bên trong dần dần bắt đầu hút nước.

Tô An Lâm điều khiển nội khí, tung lắc số dược vật bên trong lò để hình thành nên hình dáng của một viên đan dược.

Nội khí giống hệt như tơ nhện, quay tròn bên trong tay hắn, sau đó bắt đầu dung hợp lại.

Việc này cần phải kiểm soát lực khống chế theo sự thay đổi không ngừng của nội khí, chỉ một lát sau Tô An Lâm đã cảm thấy đầu óc mình có chút choáng váng.

Đây không phải là vì nội khí bị tiêu hao, mà là hắn có hơi mệt nhọc khi phải vững vàng khống chế nội khí.

"Òó o o..."

Bất chợt, bên ngoài truyền đến tiếng gà trống gáy sáng.

Tô An Lâm giật mình, bỗng nhiên hắn biết được lý đo vì sao hắn lại thấy mỏi mệt như vậy, thì ra là vì hắn đã tu luyện suốt cả đêm.

Cũng may mà tốn cả đêm luyện đan cũng không phải không có thu hoạch, đan dược cuối cùng cũng đã ra lò rồi. Tô An Lâm hít mũi để xua tan mùi hương Ngay sau đó hắn mở nắp, chỉ nhìn thấy được đan dược bên trong tỏa ra vẻ sáng bóng hệt như kim loại vậy.

Tô An Lâm ngẫm nghĩ một lát sau đó điều khiển nội khí hóa thành một cây châm sắc nhỏ, khắc lên một chữ “An”.

Đây là cách làm mà một vài luyện đan sư thường dùng, mục đích là khắc họa ra thương hiệu thuộc về chính mình, sau này nếu như có nổi tiếng thì những đan dược có chất lượng như nhau có cùng thương hiệu sẽ có thể bán ra với cái giá cao hơn.

Đây cũng là do gần đây Tô An Lâm thấy được những đan dược khác đều ký hiệu để nhận dạng thương hiệu, hắn nhất thời nảy ý tưởng, cũng làm ra một thương hiệu giống như vậy.

Hắn lấy ra một viên đan dược, khẽ đưa lên mũi ngửi, nhưng hiện tại dược hương đã không còn nữa.

Cảnh tượng này nếu như bị những người khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ vô cùng hoảng sợ. Bởi vì đan dược của người khác tràn trề dược hương, mà của Tô An Lâm thì lại không. Nhưng Tô An Lâm cũng không cảm thấy đáng tiếc hay gì đó, ngược lại trong lòng hắn còn phấn chấn vô cùng.

Nguyên nhân rất đơn giản, dược hương không còn không có nghĩa là dược hiệu không tốt, mà là bởi vì trong thao tác luyện đan của hắn, hắn đã khóa toàn bộ dược lực vào bên trong đan dược.

Làm như thế có thể hoàn toàn giữ được toàn vẹn dược hiệu, dược lực sẽ càng dồi dào hơn, hơn nữa thời gian bảo tồn cũng dài lâu.

Không chỉ như vậy, bởi vì đan dược của hắn có dược hiệu nồng đậm hơn, cho nên hiệu quả càng tăng lên, nhìn từ bên ngoài, nó bình thường không có gì kỳ bí, nhưng Tô An Lâm biết, mấy viên Bạch hổ đan này đều đã đạt đến cao phẩm, thậm chí trong số đó còn có một viên đan được cực phẩm.

“Phù."

Nhìn thấy viên Bạch hổ đan cực phẩm kia, Tô An Lâm thở phào một hơi, vất vả nhiều ngày cuối cùng cũng không uổng phí.

Trước mắt vẫn còn có rất nhiều dược liệu, hắn chuẩn bị luyện chế toàn bộ số đan được còn lại.

Bạch Điểu Thành, bên trong Hiệp hội luyện đan sư.

Trình Hối Vinh và Uyển Nhi cùng những luyện đan sư đã kết thúc luyện đan, chuẩn bị nghênh đón một vị khách quý.

Hội trưởng của Hiệp hội luyện đan sư ở vùng này đã đến.

Một lão giả tóc bạc dáng người khỏe mạnh, trên người mặc một bộ trường bào màu trắng, trong tay cầm một ấm trà màu xám, vừa uống trà vừa tiến vào phòng, ngẩng đầu nhìn một đám đệ tử luyện đan trong phòng luyện đan.

1048 chữ