Chương 1041: Hai Cao Thủ
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Haiz, trúng kế rồi, họ đều trúng kế rồi.
Phương Linh bắt đầu kể lại.
Thì ra tối hôm đó người của Diệu Đan Phường thực sự tổn thất nghiêm trọng, toàn bộ đều sơ tán đi khỏi đó.
Thậm chí còn có lời đồn rằng, hai vị cao thủ Khí cảm cảnh ở Diệu Đan Phường cũng đều trốn đi.
Nhưng không ngờ ngay lúc Cộng Sinh Hội và ba thế lực lớn tiến công thì những người ở Diệu Đan Phương quay lại đuổi giết.
Không chỉ như thế, bên phía Diệu Đan Phường còn xuất hiện thêm bốn vị cao thủ Khí cảm cảnh.
Tổng cộng có đến sáu cao thủ, thậm chí còn huy động ra cả chiến thuyền...
“Tô đạo hữu, ngươi từng nhìn thấy chiến hạm chưa? Chỉ có đại tông môn mới có chiến hạm, chiếc chiến hạm đóđược người khác điều khiển trôi nổi lơ lửng trên không trung, bắn một phát, chỉ một phát đó ta thấy nam nhân của ta và đám bằng hữu của hắn đều không còn nữa Phương Linh vừa nói, vành mắt cũng đỏ bừng.
“Họ chết cả rồi, họ...không, không phải chết di, mà là trực tiếp tan biến đi, loại chiến hạm đó chỉ cần bắn một phát, họ liền như cát bụi, biến mất không còn dấu vết"
Tô An Lâm không biết chiến hạm là gì.
Nhưng ở nơi này lâu như vậy, hắn cũng có nghe nói đến.
Đó là một loại binh khí siêu cấp, dùng vô số linh thạch làm năng lượng để khởi động, có thể lên trời xuống biển, uy thế vô cùng khủng bố.
“Tất cả chúng ta đều đã trúng kế, thực ra người của Diệu Đan Phường vẫn luôn chờ đợi những thế lực kia tụ họp lại, họ đã mời đến mấy vị cao thủ Khí cảm cảnh, hiện tại người ở những thế lực đó đều đã chết đi, dù không chết thì cũng bỏ chạy trốn, nơi này đã hoàn toàn bị Diệu Đan Phường khống chế.
Phương Linh thở dài:
“Cũng không biết những ngày tháng sau này phải sống thế nào"
Nàng ta bỗng nhiên nhìn về phía Tô An Lâm:
“Phải rồi, ngươi tốt nhất nên rời đi sớm đi, trước đó người của Diệu Đan Phường đã nhắm vào ngươi, đợi đến khi họ xử lý xong những chuyện gần đây, sợ rằng tiếp theo đó sẽ muốn đối phó ngươi.
Tô An lâm khẽ híp mắt lại:
“Ừm, ta hiểu được.
“Ta nghe nói, những người đó sẽ bắt lấy luyện đan sư, sau đó sẽ nhốt họ lại bắt họ luyện chế đan được bất kể ngày đêm, ngươi phải hết sức cẩn thận.
Phương Linh khẩn thiết nói, cả người nàng ta trông tiều tụy đi rất nhiều.
Lúc này, từ phía xa có một đội nhân mã đi tới, nhìn trang phục trên người họ rõ ràng là người của Diệu Đan Phường tới đây.
“Mọi người xin cứ yên tâm, náo loạn tối hôm qua Diệu Đan Phường chúng ta đã giải quyết, gần đây tình hình biến động loạn lạc, vì đảm bảo sự an toàn của mọi người, về sau nơi này sẽ do Diệu Đan Phường bảo đảm sự an toàn cho mọi người!"
Sắc mặt của tên dẫn đầu Diệu Đan Phường tràn ngập hồng quang, hưng phấn cất tiếng nói với mọi người xung quanh.
Các tán tu xung quanh cũng không dám hé răng nói câu nào.
Tô An Lâm khẽ híp mắt lại, hắn gần như nhìn thấy được cảnh tượng nơi này bị lũng đoạn về sau.
Lần này Diệu Đan Phường thắng đậm rồi nhỉ.
Bỗng nhiên, đám người Diệu Đan Phường đi đến trước mặt Tô An Lâm.
“Ngươi chính là Tô An Lâm, người gần đây liên tục luyện đan à?"
Dẫn đầu là lão giả râu bạc, cười khẩy hỏi dò.
Tô An Lâm nhíu mày, đáp:
“Đúng vậy, có việc gì sao?"
“Nghe nói ngươi đã từ chối lời mời gia nhập vào Diệu Đan Phường của bọn ta, có phải là ngươi có ý kiến gì với Diệu Đan Phường hay không?"
“Không có"
Tô An Lâm tỏ ra rất tiều tụy, khẽ lắc đầu.
“Nếu như ngươi có ý kiến thì có thể nói với bọn ta, Diệu Đan Phường của bọn ta có một đặc điểm rất hay, đó chính là sẽ lắng nghe ý kiến từ mọi người, cho nên ngươi không cần phải khách sáo.
Tô An Lâm vẫn chỉ lắc đầu.
“Tốt lắm, nếu như không có ý kiến gì, vậy ngươi nói thử xem, trước đó vài ngày, hai thủ hạ của ta là hai thiếu nữ trẻ tuổi sống ở bên cạnh nhà ngươi đột nhiên mất tích, ngươi có biết tung tích của họ không?"
“Có chút ấn tượng, nhưng ta không có chú ý đến các nàng làm gì"
Tô An Lâm thản nhiên nói ra.
“Được, ta thẳng thắn nói trước, ngươi đừng để ta tìm được bất kỳ chứng cứ gì, nếu như có chứng cứ chứng minh ngươi làm gì họ, ha ha, đến lúc đó ngươi đừng trách ta không khách sáo"
Sau đó hắn ta dẫn theo đám người nhanh chóng rời đi.
“Haiz, quả nhiên ngươi đã bị nhắm vào"
Phương Linh nhìn về hướng Tô An Lâm giống như đang nhìn một người chết vậy.
“Không sợ, biển người mênh mông, ta có thể trốn đi, nhưng không vội đâu, ta cũng phải khiến họ trả một cái giá đắt"
Trong ánh mắt Tô An Lâm lóe lên tia sáng.
“Thực ra ta có một chủ ý thế này Phương Linh bất chợt lên tiếng:
“Ngươi trốn đi, bọn ta có thể ngầm tiêu thụ đan dược giúp ngươi, bọn ta nhiều người, ngươi thấy thế nào?” Trước mắt Tô An Lâm sáng ngời:
“Được"
1046 chữ