Chương 1069: Vội Vã Chạy Vào Thôn

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1069: Vội Vã Chạy Vào Thôn

“Thanh máu: 1590/1590.

Sao lại cao như thế ư!

Tô An Lâm hét lớn, điên cuồng nhào về phía trước.

Chỉ vì một kích này mà thanh máu của hắn đã giảm xuống 131 điểm.

Sức lực khủng bố khiến Tô An Lâm kinh hãi.

Hơn nữa bên kia vẫn còn một con quái vật khác đang nhìn chằm chằm hắn như hổ rình mồi, chỉ là tốc độ của con quái vật này hơi chậm, nhưng rất có khả năng sẽ đuổi kịp ngay lập tức.

Ba thân ảnh đều di chuyển rất nhanh.

Lần này, Tô An Lâm dốc hết sức xông về thôn trang, quét sạch...

Trong lúc đó, phía trước thôn trang cũng xuất hiện thân ảnh quái vật.

“Thanh máu: 2100/2100?

Từ khi nào lại có một con quái vật mạnh vậy chứ?

Tô An Lâm hoảng hốt, quái vật quá nhiều, nhất định phải rút lui thôi.

Nhìn thanh máu của những quái vật này thật sự quá khó chơi, không thể nào địch lại được.

Nhưng dù hắn muốn chạy trốn, nhưng quái vật trước mặt rõ ràng không để hắn rời đi dễ dàng như thế.

"A!"

Con quái vật này màu đen sì, phát ra tiếng gầm đinh tai nhức óc.

“Thanh máu -12"

“Thanh máu -13"

“Thanh máu -1"

5“Thanh máu -16"

Tô An Lâm kêu lên một tiếng đau đớn, nhìn thanh máu không ngừng giảm xuống trước mắt, trong lòng hắn hoảng sợ.

Đây là người ư?

Sau khi âm thanh tản đi, Tô An Lâm quay đầu bỏ chạy.

Nhưng hắn ngay lập tức chú ý tới, thanh máu của hai con quái vật phía sau cũng giảm xuống.

Hắn hơi sửng sốt, trong lòng hiểu ra.

Dư âm của đòn công kích này nhìn có vẻ cường đại, nhưng đồng thời, thương tổn trên người hắn cũng không khác gì thương tổn đến hai con quái vật kia.

“Liều mạng!"

Tô An Lâm quay đầu, nhưng giờ khắc này, dư âm công kích của quái vật lại đến.

"A..."

Giống như âm thanh của siêu cá heo tần số cao, âm thanh đinh tai nhức óc suýt chút nữa làm cho màng nhĩ của Tô An Lâm nổ tung.

Nhưng khi thanh máu của hắn giảm xuống, thanh máu của hai con quái vật trước mặt cũng giảm xuống.

Vả lại vì hắn có công pháp hộ thể nên lực phòng ngự mạnh hơn, thanh máu giảm xuống không nhiều lắm.

Hắn đã giảm xuống hai lần và thanh máu đã giảm tổng cộng khoảng 200.

Mà thanh máu của hai quái vật trước mặt, tổng cộng đã giảm xuống hơn 500.

Mắt thường có thể thấy được, thật ra hai con quái vật này đã uể oải rồi.

Trước tiên, Tô An Lâm sử dụng hai viên đan dược, bộc phát Kim Cang Thiết Cốt Công, nhờ vào lực phòng ngự cường đại, hắn kiên cường chống lại xúc tu của hai con quái vật.

“Coi quyền của ta đây!"

Tô An Lâm nhanh chóng đập tới đầu quái vật, toàn bộ trên nắm tay hiện ra một lực lượng đáng sợ, ầm ầm rung động.

Ầm ầm ầm!

Quái vật gầm nhẹ một tiếng, thanh máu về 0.

Xúc tu của một con quái vật khác đánh tới, cũng bị Tô An Lâm bắt được, hung hăng đập tới.

Trong nháy mắt, quái vật bị đập xuống đất, khí thế uể oải, thanh máu chỉ còn lại năm mươi điểm.

“Chết đi!"

Tô An Lâm phát ra tiếng gầm giận dữ, dùng tay thay đao, cắt ngang qua.

Thanh máu về 0.

Cùng lúc đó, trước mặt xuất hiện gợi ý.

Thành công thăng cấp.

Cuối cùng đã thăng cấp.

Trên mặt Tô An Lâm đều là máu tươi của quái vật, hắn quay đầu nhìn về phía quái vật phát ra âm thanh.

“Cũng không biết đây là thôn dân nào?"

Hắn không dám dừng lại ở đây, chỉ một lát sau, đã có rất nhiều quái vật đang tới gần nơi này.

“Vù!"

Tô An Lâm nhanh chóng biến mất tại chỗ.

Hắn dùng hết tốc độ có thể, vội vã chạy vào trong thôn.

Thời gian chỉ trong một nén nhanh, Tô An Lâm đã vọt tới trước cửa nhà trưởng thôn.

Không có quái vật!

Trong lòng Tô An Lâm vui vẻ, nhanh chóng vọt vào.

Ban ngày, hắn đã nhìn rõ một môn đao pháp nhìn có vẻ không tệ.

Hắn quen thuộc đi tới bên cạnh giá sách, cầm lấy một quyển sách rồi đọc thử.

“Thiên Ngoại Đạo Tiên"

Cái tên này vừa nghe đã có vẻ trâu bò rồi.

Sau đó hắn bất chấp tất cả, cầm mấy quyển sách bỏ vào trong ngực, sau đó nhanh chóng rời đi.

Bên ngoài.

Bóng đêm mát mẻ, bầu trời đầy ánh sao lấp lánh.

Gió đêm mát mẻ thổi qua mọi người, thoải mái, mát mẻ và dễ chịu.

Chỉ có điều, một đám người đứng ở trước tháp chiến trường, sắc mặt lại vô cùng nghiêm trọng.

“Một ngày trôi qua rồi, tiểu tử này quả nhiên không làm cho chúng ta thất vọng mà.

Một trưởng lão trầm giọng nói.

Âu Dương Phỉ gập đầu:

“Cũng không biết có thể kiên trì được bao lâu. Những quái vật kia cũng không dễ đối phó đâu.

Lúc này Cầm Tiên Tử mới lên tiếng:

“Ta cũng chỉ ở trong đó được một ngày mà thôi, tính ra thì đánh chết được ba con quái vật. Ta rất tò mò, không biết những quái vật kia là cái gì?"

Âu Dương Phỉ hiển nhiên rất nể mặt Cầm Tiên Tử, quay đầu trả lời:

“Thật ra những quái vật đó chính là tiên nhân!"

“Cái gì?"

Đối với câu trả lời này, Cầm Tiên Tử rõ ràng không ngờ tới:

“Sao lại là tiên nhân?"

“Có bất ngờ không, hay là vui mừng không?"

Âu Dương Phỉ cười tự giễu rồi nói:

“Lúc ta biết tình huống này, thật ra cũng giống như ngươi, cũng kinh ngạc đến nỗi suýt chút nữa cằm đã rớt ra rồi"

1047 chữ