Chương 1089: Mộng Cảnh

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1089: Mộng Cảnh

“Phái một người tiến vào mộng cảnh của nàng"

Đan Dương Tử nhìn về phía Tô An Lâm bằng ánh mắt sâu xa:

“Sau khi vào trong mộng cảnh của nàng, hãy nghĩ biện pháp để nàng tỉnh lại"

“Ta đi"

Tô An Lâm không chút do dự nói.

Đan Dương Tử mở miệng:

“Ngươi cứ nghe ta nói rõ trước đã! Mặc dù tiến vào giấc mơ của nàng rất đơn giản, nhưng cũng rất có khả năng ngươi sẽ không ra ngoài được, thậm chí là chết ở trong đó! Vì mộng cảnh sử dụng Mộng Lưu Ly cực kỳ chân thực, khi cơ thể của ngươi xuất hiện dấu hiệu ngươi sẽ chết, có thể ngươi sẽ chết thật đấy, cho nên ngươi phải hiểu rõ ràng trước.

“Tô thân truyền, ngươi đừng xúc động, ngươi không cần tự mình giải quyết chuyện này"

Âu Dương Phỉ cũng từ chối. Đệ tử thân truyền đều là bảo bối của tông môn, nếu tông chủ biết Tô An Lâm vì một đệ tử nội môn mà mạo hiểm tiến vào mộng cảnh của nàng, nếu xảy ra chuyện gì thật, dù là nàng cũng sẽ bị phạt.

Tô An Lâm nhíu mày: “Tiến vào mộng cảnh của nàng còn gặp nguy hiểm như vậy sao?"

“Đúng thế, mộng cảnh càng chân thực thì nguy hiểm càng lớn, đủ loại khó khăn trong đó đều sẽ bị tiềm thức và cơ thể ngươi coi là chân thực, đau đớn mà ngươi phải chịu đựng cũng giống y như hiện thực!"

“Mà quan trọng là vì ngươi tiến vào mộng cảnh, cho nên rất có khả năng ngươi sẽ không cho rằng đó là mộng cảnh"

Đan Dương Tử giải thích qua, tổng kết là trong mộng cảnh rất nguy hiểm, dù sao có một số mộng cảnh là chủ nhân của nó đang mơ mình gặp nguy hiểm, chứ càng đừng nói đến là người ngoài.

“Ta có thể thử một chút.

Tô An Lâm suy nghĩ:

“Dù sao ta cũng quen biết với nàng, không cần lo lắng cái gì ở trong giấc mộng.

“Cũng không phải, ngươi tiến vào mộng cảnh của nàng, dù ngươi có muốn nhận nhau với nàng, có khi nàng cũng sẽ không nhận ra ngươi"

“Cần bẩm báo việc này với tông chủ"

Âu Dương Phỉ nhìn thoáng qua Cầm Tiên Tử đã ngủ sau khi dùng đan dược. Nói xong, nàng quay đầu đi tìm tông chủ.

“Đan Dương Tử tiền bối, ngươi hãy nói cho ta biết làm thế nào để tiến vào mộng cảnh đi?"

Tô An Lâm nhìn Cầm Tiên Tử đang nằm trên mặt đất, hỏi. Lần này có khi Cầm Tiên Tử sẽ chết thật. Tô An Lâm suy nghĩ rất nhiều trong đầu, hắn nhớ lại những gì Cầm Tiên Tử đã làm trước đây, nhớ lại việc Cầm Tiên Tử không để ý nguy hiểm để cứu mình...

Hắn thở dài trong lòng, hắn không thích mạo hiểm, nhất là không thích mạo hiểm vì những người khác. Nhưng thử hỏi xem, nếu bây giờ hắn rút lui, mặc cho Cầm Tiên Tử tự sinh tự diệt, vậy hắn còn là người nữa không? Đó là hèn nhát! Nếu lần này hắn rút lui, sau này phải đi tiếp trên con đường tu hành như thế nào?

Không, vĩnh viễn không thể tiến lên được nữa, vì không có dũng khí, vì rút lui. Kẻ hèn nhát sẽ mãi mãi không thể trở thành cường giả.

“Haiz, có thể nhìn ra ngươi và cô nương này có tình cảm không tệ.

“Chúng ta đã từng vượt qua quỷ vực và trải qua một vài chuyện cùng nhau.

Tô An Lâm thuận miệng nói.

“Không tồi, tông chủ có thể cho ngươi trở thành thân truyền, chưa nói đến ngươi có thiên phú như thế nào, chỉ cần với tính cách trọng tình trọng nghĩa này của ngươi, ta cũng đã có thể kính trọng ngươi là một hảo hán rồi.

“Nhưng...ta vẫn khuyên ngươi đừng nên vào đó, ngươi đã chứng minh được dũng khí của ngươi rồi, không cần thiết làm vậy nữa, ta nghĩ tông chủ cũng sẽ không đồng ý đâu?

Tô An Lâm thản nhiên cười một tiếng, ngồi xuống bồ đoàn dưới đất, nói:

“Đan Dương Tử tiền bối, nếu bây giờ ta lùi bước, về sau ta còn tiến bộ như thế nào nữa?"

“Chuyện này."

Đan Dương Tử nhìn Tô An Lâm một cái sâu xa, thở dài trong lòng. Hắn cũng không biết nên trả lời như thế nào, con đường tu hành vốn gian nan nguy hiểm, lùi bước một lần sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba, vô số lần nữa...

“Haiz, để xem tông chủ nói như thế nào đi"

Đan Dương Tử vỗ bả vai Tô An Lâm, sau đó lại nói:

“Nếu ngươi muốn đi vào mộng cảnh, ta có một loại đan dược tên là Nhập Mộng Đan! Ngươi và Cầm Tiên Tử cùng nhau dùng viên thuốc này, sẽ có thể cùng nhau tiến vào mộng cảnh.

“Vì Cầm Tiên Tử đã ở trong mộng cảnh rồi, cho nên mộng cảnh mà ngươi tiến vào sẽ là giấc mơ của nàng.."

Tô An Lâm mừng rỡ, hắn biết Đan Dương Tử nói như vậy, chứng tỏ đối phương đã chịu giúp hắn.

“Tiền bối, đan dược kia...

“Đó cũng không phải là cải trắng, ta cần luyện chế trước đã.

Đan Dương Tử nói.

“Tiền bối cứ yên tâm, ta sẽ không nói chuyện này với bất cứ người nào.

Tô An Lâm lập tức cam đoan.

“Ngươi đúng là hài hước, ta lại không bảo ngươi làm vậy, thôi, ta đi nghỉ ngơi đây.

Đan Dương Tử đứng dậy, lúc hắn rời đi, Tô An Lâm thấy trên mặt đất chỗ hắn vừa ngồi có một tờ giấy. Hắn còn tưởng Đan Dương Tử làm rơi thứ gì, bèn thuận tay nhặt lên:

“Đan Dương Tử tiền bối, ngươi làm rơi...

Nhưng Đan Dương Tử lại như không nghe thấy, căn bản không để ý đến hắn.

“Đúng là một người kỳ lạ"

Tô An Lâm thì thầm một tiếng, vô ý thức nhìn xem trên tay tờ giấy.

1032 chữ