Chương 1119: Bị Phế Đi Bởi Một Chiêu

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1119: Bị Phế Đi Bởi Một Chiêu

Luồng sức mạnh đó vẫn chưa có ý muốn dừng lại, cuối cùng Lâm Húc đã thấy hoảng sợ, hắn ta kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể vội vàng lùi ra sau có ý định muốn chạy khỏi nơi này.

“Bây giờ muốn đi sao, đã muộn rồi!"

Sắc mặt Tô An Lâm lạnh lẽo như băng, thân hình hắn chợt lóe lên, bàn tay to đã đập tới.

“Phốc!"

Một quyền đập tới, âm thanh giòn giã bao trùm cả không gian, Lâm Húc chỉ cảm thấy bả vai phải của mình tê rần lên, sau đó không còn cảm giác gì nữa.

Gân cốt và phần thân thể còn lại cũng giống như muốn nứt ra, trong lòng hắn ta chợt chùng xuống, hắn ta biết mình chắc chắn đã bị thương rất nặng.

Hắn ta muốn bỏ chạy, nhưng hai chân thoáng chốc yếu ớt không còn chút sức lực, hắn ta lúc này đã không còn làm được bất kỳ động tác nào.

Giờ khắc này, Lâm Húc đã ý thức được sự chênh lệch giữa mình và Tô An Lâm.

Nhất là khi thấy nụ cười lạnh lùng trên gương mặt Tô An lâm, trong lòng hắn ta bỗng nhiên sinh ra một cảm giác sợ hãi dữ dội.

Người trước mặt chắc chắn có thân phận không đơn giản.

Cao thủ thế này chắc chắn có một chỗ đứng trong tông môn, mà hắn ta quen biết đa số những đệ tử nội môn đó, nhưng không biết người này.

Chỉ còn lại một khả năng duy nhất.

Người này là đệ tử thân truyền?

Lần này trở về tông môn, hắn ta cũng có nghe nói đến việc tông chủ đại nhân đã thu nhận một đệ tử thân truyền tên là Tô An Lâm!

Vốn dĩ hắn ta còn muốn cùng đại ca của mình đi đến chào hỏi, nhưng sau đó lại nghe nói, người tên Tô An Lâm này đã đi ra ngoài rồi.

Trong lòng hắn ta chùng xuống, nghe người ta đồn rằng Tô An Lâm rất trẻ, khuôn mặt tuấn tú tao nhã, soái khí bức người, chắc không phải thật sự là...

Hắn ta rất muốn hô to lên, muốn cầu xin được tha thứ, nhưng luồng áp lực khổng lồ này khiến hắn ta chẳng thể nói ra được một câu.

Sau đó hắn ta lại trơ mắt nhìn luồng sức mạnh trên người Tô An Lâm đập đến mình.

Hắn ta lúc này giống như bị một cái búa tạ đập mạnh lên người khiến cho cơ thể quỳ rạp xuống đất, ngã thẳng xuống đất.

Trong miệng và trong đôi mắt tuôn ra máu tươi.

Hai cánh tay truyền đến cơn đau đớn dữ dội, toàn thân không thể nhúc nhích, hắn ta biết gân cốt của mình đã nổ tung.

“Lạch bạch lạch bạch..."

Một đám người đứng quanh đó vội vàng lùi về phía sau, ai nấy đều sợ hãi nhìn cảnh tượng trước mắt.

Lão đại của họ, Lâm Húc...lại có thể bị phế đi chỉ bởi một chiêu!

Đúng vậy, nhìn theo trạng thái trước mắt, Lâm Húc rõ ràng đã bị phế đi.

Hai cánh tay bị gập lại, gân mạch toàn thân cũng sưng lên, đây là dấu hiệu của gân cốt nổ tung.

“Thân là đệ tử tông môn, ngươi sát hại đồng môn, ngươi đừng trách ta thủ đoạn độc ác.

Tô An Lâm nhìn Lâm Húc không động đậy nằm trên mặt đất, chỉ có phần bụng là thở dốc dữ dội, hắn thản nhiên nói.

“Ta...ta...đại ca của ta...là Lâm thân truyền...ngươi...ngươi...sao có thể."

Lâm Húc khó khăn cất tiếng nói, trong lòng chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng.

Bởi vì hắn ta có thể cảm nhận được, thân thể mình không chỉ bị cắt đứt hết gân mạch, mà đan điền dường như cũng không còn nữa.

Nói cách khác, dù thương thế của hắn ta có được chữa trị khỏi, hắn ta cũng chỉ là một phế nhân.

“Ca ca ngươi là đệ tử thân truyền thì có liên quan gì đến ta?"

Tô An Lâm khẽ lắc đầu, thờ ơ lên tiếng:

“Mọi việc đều có lý lẽ của nó, ngươi không bằng không chứng mà đã ra tay với người ở nơi này, nếu ngươi đã làm ra chuyện như vậy thì cũng phải trả giá cho sự thất bại của mình.

“Ta thua rồi, bây giờ ta có sống cũng chẳng có ý nghĩa gì, hahaha..."

Lâm Húc cười khổ một tiếng, ánh mắt thù hận nhìn chằm chằm Tô An Lâm, bỗng nhiên tâm niệm khẽ động, một tia nội khí cuối cùng trong cơ thể xông thẳng vào tâm mạch của hắn ta.

Trong ánh mắt của Tô An Lâm, thanh máu của hắn ta nhanh chóng giảm xuống thấp, mãi cho đến cuối cùng, nó biến mất không chút tung tích.

“Chết...chết rồi.

Đám thủ dạ do Lâm Húc dẫn tới đều tỏ ra hoảng loạn vô cùng Tô An Lâm đi về phía đám người đó, hắn cất giọng nhàn nhạt:

“Toàn bộ mọi việc xảy ra thế nào các ngươi đều đã thấy rõ, con người ta chỉ nhìn vào sự việc chứ chẳng nhắm vào ai, ta mặc kệ đại ca của Lâm Húc là người nào, rõ chưa?"

“Rõ rồi, rõ rồi!"

“Dám hỏi ngươi là..."

Cuối cùng, cũng có người lên tiếng hỏi thăm hắn.

“Tô An Lâm!"

Tô An Lâm thản nhiên đáp lại.

“Cái gì, ngươi chính vị đệ tử thân truyền mới đến đó sao!"

Triệu Tương Y và Triệu Ngân Tiến đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều sững sờ.

Người này lại chính là đệ tử thân truyền!

Sau đó, thi thể Lâm Húc được người của hắn ta đưa đi, Triệu Tương Y và Triệu Ngân Tiến đi tới, hai người lúc này đều không biết phải nói gì mới phải, cứ mãi nuốt nước bọt nhìn Tô An Lâm.

1037 chữ