Chương 1121: Quả Nhiên Là Như Vậy
“Đầu tiên chưa kể đến ngươi chiếm lĩnh một phương, chỉ nói đến ngươi cũng là đệ tử thân truyền, hắn cũng sẽ không vô cớ tìm ngươi gây phiền phức. Huống hồ, Lâm Vũ Thân cũng là người thông minh, ta cũng đã từng bảo hộ hắn xuống núi, cũng từng tiếp xúc với hắn"
Thấy dáng vẻ Ảnh trưởng lão hết sức khẳng định như vậy, Tô An Lâm cũng yên tâm được một nửa.
“Vậy thì tốt"
“Phải rồi, ngươi đi ra ngoài một chuyến sao lại còn ôm về một chậu hoa vậy?"
Thấy chậu hoa được Tô An Lâm ôm trong ngực, Ảnh trưởng lão có chút tò mò.
Đóa hoa này thoạt nhìn trông thực sự rất đẹp, dường như cảm giác không giống những loài hoa bình thường cho lắm nhưng không nói rõ được đó là cảm giác gì.
Tô An Lâm khẽ cười, thông qua biểu hiện của Ảnh trưởng lão, hắn nhìn ra được ông ta không nhìn ra được đây là một đóa yêu hoa.
“Thấy loài hoa này đẹp cho nên mới giữ lại"
Nói xong, Tô An Lâm quay đầu rời khỏi nơi này, trở về chỗ ở, hắn phát hiện ba người Hoàng Oánh Oánh và Trần Quảng Đào, Từ Tam đang luyện công ở cửa vào.
Thấy Tô An Lâm ôm theo chậu hoa trở về, ba người vội vàng đi tới.
“Tô sư huynh, cuối cùng ngươi cũng về rồi.
Hoàng Oánh Oánh vui mừng nói.
“Ừm, gần đây luyện công thế nào rồi?"
“Vẫn ổn, Ảnh trưởng lão cũng có chỉ điểm bọn ta"
“Không tệ"
Tô An Lâm tiện tay cho mỗi người năm khối linh thạch, hắn gật đầu nói:
“Các ngươi tiếp tục luyện đi, ta vào phòng nghỉ ngơi một lát, phải rồi, chuẩn bị nước nóng cho ta, lát nữa ta sẽ tắm rửa"
Tiến vào núi lâu như vậy, Tô An Lâm vẫn chưa được tắm rửa đàng hoàng.
Tuy rằng từ sau khi tiến nhập Khí cảm cảnh thì đã thuộc về Bán tiên, nếu không tắm rửa thì chỉ cần phát động khí tức, có thể trực tiếp loại bỏ dơ bẩn trên người.
Nhưng nói thật thì, nếu không dùng nước để tắm rửa thì vẫn luôn cảm thấy người mình do do thế nào ấy.
Vì thế nên Tô An Lâm đương nhiên phải tắm rửa cho sạch sẽ rồi.
Trở lại trong viện, đầu tiên Tô An Lâm quan sát viện tử của mình, sau đó ánh mắt hắn nhìn đến vườn hoa trong viện.
“Tiểu Tử à, sau này ngươi sẽ sống ở nơi này, có được hay không?"
Tô An Lâm nhìn hoa đóa hoa loa kèn ở trong tay, cười khẽ một tiếng rồi nói:
“Đúng rồi, trước đó ngươi có nói, ngươi biết đây là thứ đồ gì, bây giờ ngươi nói cho ta biết đi"
Tô An Lâm lấy Trường Bì Tiên Kinh trong ngực ra, huơ huơ ở trước mắt hoa loa kèn.
“Đây chính là da của một con tà yêu!"
Hoa loa kèn phát ra âm thanh giòn giã.
Lời này không khác mấy so với suy đoán của Tô An Lâm, ánh mắt hắn bất giác ngưng trọng lại:
“Quả nhiên là như vậy.
Không ngờ Trường Bì Tiên Kinh lại bắt đầu phản bác lại.
“Ta là Tô An Lâm Tô An Lâm trợn mắt xem thường, hắn không hiểu vì sao thứ đồ chơi này cứ mãi thích cái trò bắt chước hắn.
"Cách giải quyết nó cũng rất đơn giản, đó chính là đem vứt nó vào chỗ chính giữa của vùng đất man hoang, những yêu thú khủng bố kia đương nhiên sẽ thu thập nó!"
“Đối với bọn chúng, yêu lực tản phát ta từ bên trong thứ đồ này chính là đại bổ.
“Đừng..."
“Đừng mà!
“Đừng mà!
Trên Trường Bì Tiên Kinh xuất hiện một dòng chữ đừng mà!
Tô An Lâm đương nhiên sẽ không thật sự ném Trường Bì Tiên Kinh đi, chẳng qua hắn chỉ muốn làm rõ mọi việc mà thôi, Tô An Lâm bèn nói:
“Được rồi, muốn sống thì phải thành thật trả lời cho ta, ngươi là thứ gì?"
“Ta cũng thực sự không biết ta là thứ gì?
Dòng tin tức bên trên Trường Bì Tiên Kinh làm Tô An Lâm thấy sững sờ.
“Lúc ta mở mắt ra, cảnh tượng đầu tiên ta thấy chính là ngươi, cho nên ta tưởng rằng, ta chính là ngươi, ngươi chính là ta, cho nên ta là Tô An Lâm “Nhưng trong quá trình tiếp xúc, ta phát hiện ra dường như ta không phải là ngươi..."
“Cho nên nó là yêu!"
Hoa loa kèn tiếp tục nói, cái miệng của nó đóng khép liên tục, thoạt nhìn trông rất quái dị.
“Không phải ngươi cũng là yêu sao?"
“Nhưng ta là yêu tốt"
"Ha ha..."
Tô An Lâm có chút tò mò, liền hỏi:
“Tấm da này đã theo ta rất lâu, ta vẫn không hiểu được, vì sao ngay cả một vài cao thủ cũng không phát hiện ra được chỗ khác thường của nó, còn ngươi là một đóa hoa loa kèn, sao lại có thể biết được nó? Chẳng lẽ ngươi có thiên phú dị năng?"
Trước đó Tô An Lâm có từng nghe nói đến, một số yêu vật đặc thù sẽ có thiên phú dị năng “Ta đương nhiên có được.
Hoa loa kèn lên tiếng:
“Ta có thể ngửi được những mùi khác nhau! Yêu khí trên người thứ đồ này rất đặc biệt, cho nên người khác không thể ngửi thấy được"
Vừa nghe thấy lời này, Tô An Lâm cũng càng lúc càng tò mò, Trường Bì Tiên Kinh này rốt cuộc là thứ gì.
“Nói đến thì, Tiểu Bì à, ngươi cũng theo ta rất lâu rồi, thường ngày ngươi cũng luôn hấp thụ đủ các loại lực lượng, đáng lý cũng nên hồi phục đủ rồi chứ nhỉ, chẳng lẽ ngươi không nhớ một chút gì về lai lịch của mình sao?"
1007 chữ