Chương 1132: Đây Là Ai?

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1132: Đây Là Ai?

“Phương Hiểu Hồng, đây là ai vậy?"

Chẳng bao lâu sau, một ông lão lớn tuổi dẫn theo một nhóm người trong thôn đi tới.

Tô An Lâm chủ động tiến lên, than thở nói:

“Ông lão à, chúng ta đi ngang qua đây bị lạc đường. Nhóm chúng ta vốn là bị một đám thổ phỉ bắt cóc, sau đó thổ phỉ bị quan binh đuổi chạy nên chúng ta mới thoát ra được. May mà đi đến nơi này, gặp được các ngươi, thật may quá."

Nhóm Tô An Lâm quần áo rách rưới, tuy nhiên lại có dân làng bày tỏ nghi ngờ: “Các ngươi nói là chạy nạn tới, nhưng sao trên người các ngươi lại có trường kiếm?"

“Đúng vậy, chạy nạn còn mang kiếm, ai dám gây chuyện với các ngươi chứ?"

“Đúng đấy, đúng đấy..."

Tô An Lâm đã chuẩn bị lý do hợp lý từ trước, thở dài nói:

“Lúc ấy chạy nạn, trộm được số vũ khí này của bọn thổ phỉ kia rồi lạc tới đây"

Rõ ràng trong mắt trưởng thôn vẫn còn vẻ cảnh giác.

Với chuyện này thì Tô An Lâm cũng bó tay, làm sao hắn ngờ được là nơi này lại có một ngôi làng, cho nên khi đến hắn chỉ nghĩ đến việc thay đổi quần áo chứ không nghĩ đến việc giấu vũ khí.

May mà lý do này của hắn không vấn đề gì, chứ nếu nhóm người trong làng này vẫn không thức thời nữa thì hắn chỉ còn cách cứng rắn thôi.

“Ông à, giờ trời cũng sắp tối rồi, chúng ta có thể ở lại đây một đêm không?"

Trưởng thôn nhìn Tô An Lâm, lại nhìn nhóm nữ tử phía sau, cau mày nói:

“Các ngươi thật sự là chạy nạn đến đây?"

“Ngài xem, chúng ta đều là nữ hài tử, lừa gạt ngươi làm gì chứ, đúng không?"

Ngô Sương đứng ra, thấp giọng nói, trưởng thôn nghe vậy cũng xuôi tai: “Được rồi, vậy thì các ngươi tạm thời vào ở đi. Nhưng nói cho các ngươi trước là không được chạy lung tung, vì nếu các ngươi chạy ra ngoài có thể sẽ không về được nữa đâu"

Tô An Lâm thấy hứng thú:

“Trưởng thôn, sao lại nói chúng ta đi ra ngoài sẽ không trở về được, chẳng lẽ nơi này có nguy hiểm gì ư?"

“Đương nhiên là có, trong núi rừng này nhiều tà ma quỷ quái lắm đấy.

“Vậy sao các ngươi lại không sao?"

Tô An Lâm không nhịn được hỏi, trưởng thôn thản nhiên nói:

“Đương nhiên là chúng ta khác các ngươi, chúng ta sống ở nơi này, yêu ma quỷ quái gì cũng quen cả rồi.

“Quen rồi sao?"

Tô An Lâm choáng luôn, nghe như kiểu đang khoe ta quen thuộc với kẻ giết người lắm vậy.

“Ý của trưởng thôn là chúng ta sinh ra lớn lên ở đây, nói chung yêu ma quỷ quái sẽ không làm hại chúng ta.

Một người phụ nữ cười hì hì giải thích.

“Vậy các ngươi có từng thấy người nào khác tới không?"

Tô An Lâm lại hỏi.“Tất nhiên có người từng đến, nhưng sau đó bọn họ đều biến mất rồi.

"Họ đi đâu?"

“Đi ra ngoài rồi chứ sao, chẳng lẽ bọn họ còn ở đây được chắc?"

Trưởng thôn cười, quay đầu nói:

“Đi theo ta nào, vừa hay gần đây gia đình ta xây một ngôi nhà mới nên nhà cũ không có ai ở, định để làm chuồng cừu, giờ các ngươi được lợi rồi.

Tô An Lâm gật đầu:

“Vậy đa tạ thôn trưởng"

“Còn một điều nữa, nhớ là ban đêm cho dù nghe thấy gì hay nhìn thấy gì cũng không được đi ra ngoài.

Đi đến ngôi nhà cũ của trưởng thôn, trưởng thôn đột nhiên quay đầu nhìn mọi người, ánh mắt nghiêm túc nói.

"Nếu ra ngoài thì sẽ như thế nào?"

Trưởng thôn trừng mắt:

“Đi ra ngoài các ngươi lạc đường thì biết làm sao hả? Trước đây chúng ta cũng đã tiếp tế cho những người khác nhưng bọn họ không hiểu chuyện, nửa đêm canh ba chạy ra ngoài, chạy ra ngoài xong rồi biến mất. Chúng ta tâm tính thiện lương đi tìm bọn họ, các ngươi đoán sau đó thế nào?"

“Thế nào vậy?"

Tô An Lâm tò mò.

“Sau đó không tìm thấy được.

Trưởng thôn than thở:

“Mấy mạng người đấy, nơi rừng thiêng nước độc này, không chừng mất tích ở nơi nào rồi, chết đi thật đáng tiếc"

Nhìn dáng vẻ của bọn họ có vẻ bụng dạ rất tốt, không phải người xấu.

Trưởng thôn lại dặn dò thêm một chút, cuối cùng bỏ lại một câu:

“Lát nữa ta sẽ cho người mang thức ăn tới, chúng ta đi trước đây.

Sau khi bọn họ rời đi, Tô An Lâm dẫn mọi người vào ngôi nhà cũ, tất cả bắt đầu dọn dẹp.

Ngôi nhà cũ này được chia thành hai phòng ngủ, mặc dù không có chăn nhưng có cỏ khô, buổi tối họ tạm bợ qua đêm như vậy.

Trong lúc dọn dẹp, đột nhiên có nữ đệ tử cầm một chiếc khăn tay chạy qua.

“Ủa, cái này."

Nhìn chiếc khăn tay, Tô An Lâm khẽ nhíu mày:

“Nhặt được à?"

“Vâng, chiếc khăn tay này không giống đồ của người dân trong thôn “Nơi này có rất nhiều dấu chân, trước đây có người sống ở đây.

Lý Phương Phương bỗng nhiên nói.

“Lại có phát hiện mới, tìm thấy một sợi dây chuyền ở chỗ cửa sổ này"

“Ở cửa sau có một đôi giày nhỏ của nữ Từng manh mối lần lượt được tìm ra, Tô An Lâm loáng thoáng cảm thấy nơi này từng xảy ra rất nhiều vụ mất tích.

Chủ nhân ban đầu của những thứ này đã đi đâu cả rồi?

Trong lòng tất cả mọi người đều ôm nghi vấn.

1034 chữ