Chương 1143: Đệ Tử Nội Môn

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1143: Đệ Tử Nội Môn

Tuy là Lôi Điện Bá Thể không cường đại bằng môn tiên pháp Thiên Ngoại Đạo Tiên này, nhưng lợi ích của nó chính là có thể tăng cường tu vi linh khí của hắn trên phạm vi lớn.

Linh khí tăng lên có thể trợ giúp hắn mở ra Trường Sinh Giới.

Đồng thời, Lôi Điện Bá Thể còn có chỗ tốt đó chính là công kích ở phạm vi lớn rất mạnh, dùng lôi điện để đối phó với tà mà cũng có hiệu quả lớn.

Hơn nữa lực phòng ngự cũng có thể gia tăng trên phạm vi lớn.

Có thể nói, đây là một môn công pháp “Hình lục giác”, nó có lợi ích về mọi mặt.

Căn cứ vào đó, môn công pháp Lôi Điện Bá Thể này có biệt danh chính là: công pháp Chuẩn Linh cấp!

Mở bí tịch công pháp ra, Tô An Lâm nhìn lên.

Vừa nhìn, ánh mắt hắn nghiêm túc.

Không hổ là công pháp Chuẩn Linh cấp, công pháp này quả thật không dễ tu luyện, có yêu cầu cực kỳ cao về linh lực điều khiển.

“Thôi, trước tiên hãy nhập môn công pháp rồi nói sau"

Đối với hắn, bây giờ còn rất nhiều thời gian.

Mình luyện mệt mỏi thì xuống núi giải quyết tà ma một chuyến là được, rảnh thì tu luyện Lôi Điện Bá Thể.

Tâm niệm vừa động, từng tia linh lực quanh quẩn trên đầu ngón tay.

“Ma sát, ma sát, ma sát!"

Tô An Lâm thì thầm, điều khiển linh lực không ngừng ma sát.

Nguyên lý của công pháp này chính là lợi dụng linh lực không ngừng ma sát, sinh ra tĩnh điện.

Mặc dù tĩnh điện rất yếu, nhưng có thể thể làm tĩnh điện sinh ra một ngàn lần, thậm chí gấp một vạn lần, mười vạn lần!

Lúc này sẽ xuất hiện dòng điện mười vạn Volt.

“Xì xì xì..."

“Xì xì xì..."

Sau một đêm phấn đấu, cuối cùng cũng có một số dòng điện thoáng hiện.

Chỉ tiếc là dấu hiệu nhập môn vẫn chưa xuất hiện.

Cứ như vậy, chớp mắt đã trôi qua một tháng.

Lôi Điện Bá Thể cuối cùng cũng nhập môn.

Trong thời gian này, hắn cũng đi quanh quẩn khắp một vòng trong tông môn và quen biết những đệ tử thân truyền khác trên ngọn núi.

Tổng kết lại cũng chỉ có hai từ: Khách khí! Tôn kính!

Hoàn toàn không giống những tình tiết cứ động một chút là lại chế giễu, giả heo ăn thịt hổ, đệ tử ở đây đều rất khách khí.

Điều này làm cho Tô An Lâm cảm khái: Tiểu thuyết đúng là tiểu thuyết, nơi này mới là chân thực đối với hắn.

Thân là thân truyền, nào có nhiều người hễ động một chút chế giễu thế kia.

Những người xung quanh trở nên quen thuộc làm cho tâm trạng của Tô An Lâm cũng tốt, cảm thấy ở đây giống như một ngôi nhà, tràn đầy hài hòa.

“Cộc cộc cộc!"

Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa:

“Tô sư đệ có ở đây không?"

Nghe giọng nói là của Lâm Vũ Thân.

Lúc trước, hắn từng xử lý tộc đệ Lâm Húc của Lâm Vũ Thân, người này còn đặc biệt tới xin lỗi, thái độ rất khách khí.

Sau đó thường xuyên tới lui lại đây, nghiễm nhiên trở thành bằng hữu tốt.

Sau khi tiếp xúc, Tô An Lâm phát hiện tính tình của người này không quá xấu, nhưng cũng không tính là quá tốt, tóm lại là một người khéo léo.

Người này không đắc tội với bất kỳ ai.

Dù là đệ tử thân truyền, Lâm Vũ Thân vẫn khách khí với người khác, trên mặt luôn nở nụ cười.

Đương nhiên, để đề phòng chuyện bất trắc, Tô An Lâm vẫn liệt kê Lâm Vũ Thân vào nhóm bằng hữu xa hoa, xemthử hắn ta có phải là loại người ngoài mặt thì cười hì hì nhưng lại đâm dao sau lưng người khác.

“Trạng thái lúc này của Lâm Vũ Thân: chuẩn bị tìm ngươi, mời ngươi cùng tham gia tụ họp, hun đúc tình cảm. Trong lòng Tô An Lâm khẽ động, tham gia tụ họp sao.

Hắn nhớ lại, hình như lần trước Lâm Vũ Thân đã nhắc tới chuyện này.

Đại khái là có một vài đệ tử nội môn vừa mới tiến vào nội môn, cho nên mời một vài người quen thuộc đi ra ngoài uống rượu, thực ra chính là để kéo bè kết phái.

Đương nhiên cũng không thể nói thế lực như vậy.

Nói chung là kết giao bằng hữu nhiều cũng là chuyện nên làm.

Tô An Lâm cũng không bài xích việc này, con người mà, dù là động vật xã hội thì cũng phải đi ra ngoài giao lưu với người khác.

Huống hồ, hắn đã đến tông môn lâu vậy rồi, tuy là chỉ quen biết chủ yếu một vài đệ tử thân truyền, nhưng lại không quen biết lắm với các đệ tử nội môn.

Hôm nay ba người Hoàng Oánh Oánh và Trần Nghiễm Đào có việc phải đi ra ngoài, bởi vậy bên ngoài không có người trông coi, Tô An Lâm chỉ có thể tự mình đi mở cửa.

Mở cửa ra thì thấy Lâm Vũ Thân tay cầm quạt gấp, mặc áo bào trắng, cách ăn mặc như thư sinh.

Dáng vẻ của hắn vốn đã thanh tú, bởi vậy cũng rất hợp phong cách.

Nhưng khuôn mặt hơi già làm cho người ta có cảm giác kỳ lạ, hơi giống thư sinh chăm chỉ đọc sách nhiều năm chưa thi.

“Tô sư đệ, sao ngươi còn mặc trang phục này?"

Lâm Vũ Thân gấp quạt chỉ chỉ y phục trên người Tô An Lâm, vẻ mặt không biết nói sao.

Tô An Lâm lúng túng:

“Mải luyện công nên quên mất, ta đi thay ngay đây"

1019 chữ