Chương 1146: Khó Khăn

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1146: Khó Khăn

Ngô Xương Lâm rất biết cách làm người, hắn cũng không nói những đại mỹ nữ này là tặng, mà nói là những đại mỹ nữ này đều là bằng hữu tốt của hắn, lần này cùng nhau tới uống chút rượu.

Quả nhiên, có mỹ nữ gia nhập, bầu không khí lập tức náo nhiệt hẳn lên.

Điều khiến Tô An Lâm bất ngờ chính là trong mấy nữ tử tới đây, hắn thế mà lại thấy người quen.

Lúc từng sống ở khu Bằng Hộ, chính là hàng xóm quen biết đối diện, Phương Linh!

Kể từ khi xảy ra sự cố ở khu Bằng Hộ, hắn nhờ Phương Linh bán đan dược một thời gian, giúp Phương Linh kiếm được không ít tiền. Nhưng sau đó hắn tiến vào tông môn, Phương Linh cũng rời khỏi khu Bằng Hộ.

Tô An Lâm không ngờ lại thấy Phương Linh ở đây, nhìn dáng vẻ của nàng thế mà lại trở thành người tiếp khách.

Tuy nhiên, điều này cũng bình thường, vốn dĩ lúc Phương Linh ở khu Bằng Hộ cũng là một cành hoa ở đó, cực kỳ xinh đẹp.

Nhất là cặp thỏ trắng lớn trước ngực nàng, căng tròn đẫy đà, lúc nào cũng có rất nhiều người theo đuổi.

Chỉ có điều là điều kiện ở đó bị giới hạn, Phương Linh không thể tiếp cận được xã hội thượng lưu.

Cho đến khi Tô An Lâm bảo nàng giúp mình bán đan dược, sau khi nam nhân của Phương Linh chết, nàng đã lợi dụng số vàng tích góp trong tay và bắt đầu ở khu vực trong thành.

Sau đó đã tự mình mở được một cửa hàng đan dược, dần dần kết bạn được với quan lại quyền quý.

Phương Linh cũng thấy Tô An Lâm, nhưng nàng ngồi bên cạnh người khác nên chỉ cười với Tô An Lâm.

Tô An Lâm không nói gì, dù sao cũng không ai muốn nhắc tới những ngày tháng từng sống ở trong khu Bằng Hộ.

Tô An Lâm uống hai chén kính rượu của nữ nhân bên cạnh, vì thái độ của hắn bình thản nên nữ nhân xinh đẹp bên cạnh lập tức biết điều không nói thêm gì nữa.

Những người tiếp rượu như các nàng thật ra đều là do Ngô Xương Lâm mời tới.

Nếu có thể dùng việc này làm quen với đại nhân vật ở đây thì tốt nhất.

Nếu không được, vậy thì nên biết điều một chút, nếu không chọc cho người ta mất hứng, làm không tốt sẽ rước tới họa sát thân.

Nữ nhân này tương đối thông minh, cũng không dây dưa nữa.

Tô An Lâm nhìn xung quanh, ngoại trừ mấy nữ tử tiếp khách ra thì vẫn còn một số nữ tử đều là võ giả.

Ví dụ như một nữ tử ngồi ở bàn phía sau tên là Tôn Hàm Vũ, nghe giới thiệu thì gia đình cũng làm buôn bán, tuy còn là đệ tử ngoại môn nhưng một vài đệ tử nội môn vẫn vô cùng khách khí với nàng.

Bây giờ món ăn bắt đầu được đưa lên.

Nhưng tất cả mọi người chỉ nhấp rượu, cũng không có người động đũa.

Lúc này Ngô Xương Lâm đứng dậy, trịnh trọng nói chuyện.

Chuyện hắn nói đương nhiên là một vài lời xã giao, chủ yếu chính là cảm tạ mọi người đã nể mặt Ngô Xương Lâm hắn mà đến đây cổ động.

Hắn rất vui mừng vì chuyện này, có thể quen biết được nhiều bằng hữu tốt thế này làm hắn rất vinh dự, hy vọng là sau này tất cả mọi người có thể qua lại nhiều hơn.

Cuối cùng, hắn nói đến bản thân, tỏ vẻ mình vẫn còn một vài mối quan hệ ở Đại Viêm quốc, nếu mọi người gặp phải một chút khó khăn thì có thể nói với hắn.

Không thể không nói, Ngô Xương Lâm này làm người làm việc đều vô cùng đúng chỗ, dù Tô An Lâm là lần đầu tiên gặp mặt hắn cũng khó tránh khỏi bị cỗ khí chất hào sảng trên người hắn làm cảm thấy thoải mái. Cuối cùng, Ngô Xương Lâm bắt đầu giới thiệu các món ăn hôm nay.

“Hôm nay, ngoại trừ món ăn đặc trưng của bản điếm ra, Ngô mỗ ta cố ý vận chuyển một miếng thịt Thái Tuế chuẩn lớn từ bên ngoài tới đây"

Vừa nghe đến thịt Thái Tuế, trong lòng Tô An Lâm khẽ động.

Thịt Thái Tuế này rốt cuộc là thứ tốt gì, thế mà lại còn được làm món ăn then chốt.

Nhất là nhìn thần thái của một vài đệ tử xung quanh, sau khi nghe thấy thịt Thái Tuế thì cả đám đều là lấy lại tinh thần, vểnh lỗ tai lên, vẻ mặt chờ mong.

“Tuy là thịt Thái Tuế này của ta là thịt Thái Tuế chuẩn, chỉ là cấp bậc thấp, nhưng hiệu quả cũng vô cùng không tầm thường!"

Ngô Xương Lâm nhìn vẻ chờ đợi của mọi người, khẽ mỉm cười nói:

“Ôi chao, ngươi xem ta đi, chỉ lo nói chuyện, mọi người cứ từ từ dùng bữa, thịt Thái Tuế chuẩn sẽ lên ngay thôi.

Ngô Xương Lâm ngồi xuống, cầm lấy đũa, mọi người bắt đầu ăn.

Trong chốc lát, bên trong tửu lâu hoàn toàn náo nhiệt, mọi người cụng chén nhấp môi, vô cùng náo nhiệt.

“Vị này chính là Tô thân truyền vừa mới nhập môn nhỉ!"

Tôn Hàm Vũ ngồi ở phía sau bưng chén rượu tới, mời rượu Tô An Lâm.

“Đúng vậy, ngươi là..."

Thật ra Tô An Lâm vừa nghe người khác gọi nàng là Tôn Hàm Vũ, nhưng vẫn phải hỏi lại.

“Ta là Tôn Hàm Vũ, phòng đấu giá Kim Quế Phương phía trước là sản nghiệp của Tôn gia ta, ngày thường ta đều làm việc ở đó, sau này Tô thân truyền có nhu cầu thì có thể tìm ta?

Tôn Hàm Vũ mỉm cười với Tô An Lâm:

“Đúng rồi, Lâm Uyển Nhi cũng từng nói với ta về ngươi.

“Lâm Uyển Nhi?"

1052 chữ