Chương 1174: Giây Phút Quyết Định
Ánh mắt Dược Nữ khựng lại, trong đôi mắt lấp lóe vẻ cảm động. Nhưng nàng vẫn nhìn về phía Tô An Lâm:
“Vậy còn ngươi, đồng ý thả ta đi sao?"
Tô An Lâm nhún vai:
“Có thể"
“Cám ơn ngươi.
Ánh mắt Dược Nữ lại dao động một chút, đôi mắt tĩnh mịch nhìn chằm chằm Tô An Lâm, lộ ra vẻ cân nhắc.
“Ngươi thanh toán tám vạn linh thạch cho ta mà lại thả ta đi như vậy sao?"
Dược Nữ suy nghĩ một lát, bỗng nhiên nói tiếp.
Tô An Lâm nhún vai:
“Ngươi không muốn đi à?"
“Ta muốn đi, nhưng... Nhưng.
Ánh mắt Dược Nữ bỗng nhiên trở nên dịu dàng nhìn Tô An Lâm chằm chằm, nàng biết đây là giây phút quyết định vận mệnh của nàng.
“Ta nguyện ý làm nữ nhân của ngươi, chỉ cần ngươi chứa chấp ta, ngươi bảo ta làm cái gì cũng được!"
Dược Nữ nhìn Tô An Lâm, nghiêm túc nói.
Nhìn vẻ mặt chân thành của Dược Nữ, Cầm Tiên Tử và Tô An Lâm đều ngây người.
Chuyện gì đây, đột nhiên thổ lộ sao?
Tô An Lâm biết mình có mị lực vô hạn, nhưng đây là lần đầu tiên có người trắng trợn theo đuổi hắn như thế. Sắc mặt Cầm Tiên Tử càng kỳ quái hơn, nhìn một chút Tô An Lâm, lại nhìn Dược Nữ chủ động theo đuổi một chút, tằng hắng nói:
“Dược Nữ, ngươi chưa uống thuốc sao?"
“Cái gì?"
Dược Nữ sửng sốt, kịp phản ứng:
“Ta nghiêm túc đấy!"
Từ nhỏ đến lớn, Dược Nữ vẫn luôn sống trên một hòn đảo nhỏ rời xa thế tục, nơi đó chỉ có từng bộ lạc, nàng còn là nữ thiên tài trong bộ lạc. Gia gia đã từng nói với nàng phải biết chớp lấy cơ hội, có đôi khi vận mệnh con người chỉ dựa vào việc chủ động, bám lấy kẻ mạnh cũng chỉ là điều vô cùng bình thường mà thôi. Cho nên khi biết Tô An Lâm có thể tùy tiện lấy ra tám vạn linh thạch, nàng lập tức nói ra lời mời tìm bạn đời.
Đương nhiên nàng cũng không phải là loại người xằng bậy, nửa kia của nàng ít nhất phải thỏa mãn yêu cầu chính trực, cho nên nàng mới không thèm để ý đến những người vừa tranh giành nàng lúc nãy. Mà vừa rồi Tô An Lâm đã thể hiện ra sự chính trực của hắn, dù sao nàng như hoa như ngọc, còn là luyện đan sư, vậy mà hắn lại sảng khoái thả nàng đi chứ không có ý định bắt nàng thành nô lệ, điều này chứng tỏ nhân phẩm của hắn rất đáng tin.
Như thế, dựa theo quy củ của bộ lạc họ, nàng hoàn toàn có thể trực tiếp ngỏ lời.
“Khụ khụ, ngươi tên gì?"
Tô An Lâm hỏi.
“Ta tên là Dược Nữ, bộ lạc chúng ta không có họ, chỉ có tên Lúc Dược Nữ nói vẫn luôn nhìn Tô An Lâm. Tô An Lâm cảm nhận được một sự cố chấp trên người nàng, sự cố chấp này khiến không gian quanh hắn cũng phải run rẩy. Giờ phút này, trong lòng Tô An Lâm cũng rung động mãnh liệt, có chuyện gì vậy?
Cầm Tiên Tử lại không vui nhìn Tô An Lâm, nói:
“Đây là sức mê hoặc của Dược Nữ, không phải đàn ông các ngươi thích vậy nhất sao?"
Tô An Lâm sửng sốt:
“Cái gì gọi là thích nhất chứ, nhưng sức mê hoặc này là cái gì?"
Đây là lần đầu tiên hắn nghe nói đến thứ đó.
Dược Nữ nghiêm túc mở miệng:
“Người trong bộ lạc có đồ đằng thiên thần đặc biệt, lúc hơn mười tuổi đã làm lễ tẩy rửa thiên thần, có thể nhận được thiên phú. Có người có thiên phú là thần lực trời sinh, có người có thể tăng nhanh tốc độ tu luyện, có người thích hợp luyện đan, mà ta đã nhận được lực lượng mị hoặc!"
Tô An Lâm kinh ngạc:
“Trên đời này lại có lực lượng thần kỳ thế sao?
“Đương nhiên là có, theo ta được biết, ở hải ngoại còn có rất nhiều hòn đảo thần kỳ, còn có nơi thần kỳ hơn cả chúng ta.
“Vậy nếu chúng ta đến đảo của ngươi liệu có thể nhận được thiên phú không"
Tô An Lâm cảm thấy rất hứng thú với truyền thừa như thiên phú, đây không phải công pháp mà giống một loại thần thông nào đó, cũng không biết nguyên lý để phát huy ra loại lực lượng này là gì.
Giờ phút này, hắn ý thức được mặc dù mình là đệ tử thân truyền của Thanh Điền phái, nhưng vẫn còn chưa biết rất nhiều điều về thế giới này.
“Có người có thể nhận được, có người lạ không được"
Dược Nữ mở miệng, lúc này Cầm Tiên Tử đã bảo người phòng đấu giá giúp Dược Nữ cởi xiềng xích trên người ra.
Dược Nữ đi ra khỏi lồng sắt, sau khi vuốt ve cổ tay bỗng nhiên đi đến bên cạnh Tô An Lâm, nắm lấy tay hắn: “Vậy cứ quyết định thế đi, về sau ta chính là nữ nhân của ngươi, ngươi yên tâm, ở bộ lạc chúng ta, nam nhân nhất định phải có tam thê tứ thiếp, về sau ta sẽ giúp ngươi tìm kiếm thêm nhiều nữ tử nữa để con đàn cháu đống"
Tô An Lâm:
"..."
Cầm Tiên Tử:
"..."
Hai người đều khiếp sợ không nói ra lời với sự hào phóng của Dược Nữ, ngay cả Tiểu Hồng sau lưng Tô An Lâm cũng kinh ngạc nhìn một màn này. Vì nàng nhớ lúc Dược Nữ mới bị bắt còn vô cùng kiên cường khí khái, thà chết chứ không theo, đến mức vị đại nhân đưa nàng đến còn thấy phiền, cuối cùng vứt nàng lại đây. Lúc này, Dược Nữ sờ lên trán mình, ở đó có một chữ “nổ” vô cùng rõ ràng.
"Nhưng cái này quá khó coi, đợi đến khi giải trừ cấm chế, ta muốn xóa sạch nó đi.
“Chắc chắn rồi, nhưng chúng ta còn chưa trao đổi bát tự đâu, ngươi không cần như thế"
Tô An Lâm bất đắc dĩ nói.
1011 chữ