Chương 1180: Lý Do

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1180: Lý Do

Bỗng nhiên, hắn ta lơ đãng nhìn về phía Tô An Lâm.

Lúc thấy hai người Cầm Tiên Tử và Dược Nữ, con ngươi trong mắt thanh niên này hơi co rụt lại, đúng là cô nương xinh đẹp!

Đáng thương, hai đoá hoa tươi lại được cắm trên bãi phân trâu!

Hừ, một ngày nào đó, ta sẽ trở thành đệ tử thân truyền, ta sẽ là người đứng đầu nơi này, nữ tử xinh đẹp như vậy chỉ xứng để Diệp Vô Trần ta có được thôi.

Tuy là Diệp Vô Trần không nói ra lời, nhưng Tô An Lâm thấy ánh mắt của hắn rất khó chịu.

Kiểu ánh mắt kiêu ngạo bất tuân này, hắn thật sự rất muốn đấm tới.

“Thật ngại quá Tô thân truyền, ta thật sự rất muốn thứ này, ngươi sẽ không để ý chứ?” Diệp Vô Trần cười tủm tỉm nói.“Đương nhiên sẽ không để ý.

Tô An Lâm không nhìn hắn ta nữa, ánh mắt nhìn về phía Tôn Hàm Vũ:

“Tám vạn năm đi"

Giờ khắc này, Tô An Lâm đã động sát ý với người trẻ tuổi này.

Ngay sau đó, thêm hắn ta gia nhập bằng hữu tốt.

“Diệp Vô Trần!"

Nhìn cái tên này, con ngươi của Tô An Lâm co rụt lại.

Hắn nhớ lại những cuốn tiểu thuyết sảng văn mà mình đã đọc ở kiếp trước.

“Cái tên này, thấy ta rất khó chịu thì phải.

Mọi người đều biết, có một số dòng họ mà chúng ta không thể trêu chọc. Trong đó, có họ Diệp!!

“Oa, tám vạn năm sao, nhiều quá nha Diệp Vô Trần cảm thán, con ngươi sâu thẳm nhìn Tô An Lâm, trong lòng cân nhắc.

Một đệ tử thân truyền thì trên người khẳng định có rất nhiều linh thạch, hôm nay ta không chặt đẹp một đao, sau này làm sao xứng đáng với bản thân ta?

Về phần sợ đắc tội người khác gì đó, ha ha, ta hoàn toàn không sợ.

Với trình độ trận pháp của ta, có thể tuỳ ý rời khỏi nơi này bất cứ lúc nào, thiên địa rộng lớn, mặc cho ta tự tại, chắc là Tô An Lâm này đã sinh ra sát ý với ta rồi.

Hahaha, chờ đến lúc đó ta biến mất ở trước mặt hắn, ngay cả mảnh vỡ Thánh khí và bản đồ kho báu hắn vừa mới mua cũng biến mất, đúng là chờ mong nét mặt lúc đó của hắn quá đi.

“Trạng thái lúc này của Diệp Vô Trần: đang tính kế ngươi.

Tô An Lâm nhìn nhắc nhở trước mặt, nội tâm cười lạnh.

Nhất định phải giết tên này.

“Khụ khụ, Tô thân truyền, thật ngại quá, ta suy nghĩ và quyết định.."

Diệp Vô Trần chuẩn bị thô giá thêm.

Hắn cũng sẽ không nể mặt người ta.

“Cộc!"

Không ngờ Tôn Hàm Vũ lại đột nhiên dứt khoát quyết định:

“Chúc mừng Tô thân truyền, mua thành công"

Diệp Vô Trần:

"??"

Diệp Vô Trần hơi sửng sốt, sắc mặt chợt khó coi.

Khá lắm, vì lấy lòng Tô An Lâm, hắn ta còn chưa hô giá mà đã dứt khoát quyết định rồi.

Hắn ta hừ lạnh, chắp tay về phía Tô An Lâm:

“Có người không muốn ta tiếp tục hét giá, vậy thì thôi"

Tôn Hàm Vũ nhíu mày:

“Tiểu huynh đệ, cơm có thể ăn lung tung chứ lời nói thì không thể nói bừa được, ta hỏi ngươi trước, ngươi có lấy ra được nhiều linh thạch như vậy không?"

Sắc mặt Diệp Vô Trần nhăn nhó, chột dạ rụt đầu lại, không sai, vừa rồi hắn ta hô giá đơn giản là vì cố tình nâng giá cho Tô An Lâm, để cho bản thân kiếm chút lợi nhuận từ trong đó.

Vì, tấm bản đồ kho báu da dễ này cùng với miếng sắt Thánh khí đều là của hắn.

Chỉ có nâng giá lên thì hắn mới kiếm được nhiều tiền.

Đó cũng là lý do tại sao hắn ta tới đây.

Chỉ là không ngờ phòng đấu giá vì lấy lòng Tô An Lâm mà không hắn tăng giá đã đồng ý chốt giá.

Hừ, Tôn Hàm Vũ, lúc đầu ta còn nghĩ ngươi là một nữ tử không tồi, thông minh xinh đẹp, làm người không tệ, bây giờ xem ra cũng cùng một kiểu người dong chi tục phấn* kia.

() Dong chi tục phấn dùng để chỉ người con gái bình thường/tầm thường, thấy hay dùng trong bối cảnh mang ý nghĩa tiêu cực, đại loại là chỉ người con gái trang điểm ăn mặc hoặc là thần thái lòe loẹt, thiếu tinh tế, kém văn hóa.

() Dong chi tục phấn dùng để chỉ người con gái bình thường/tầm thường, thấy hay dùng trong bối cảnh mang ý nghĩa tiêu cực, đại loại là chỉ người con gái trang điểm ăn mặc hoặc là thần thái lòe loẹt, thiếu tinh tế, kém văn hóa.

Trong lòng Diệp Vô Trần thầm mắng một câu.

“Này, tiểu tử, Tôn tiểu thư hỏi ngươi đấy, sao lại câm rồi?"

Có người chỉ vào Diệp Vô Trần mắng.

Rõ ràng là để lấy lòng Tô An Lâm, cho nên mới làm vậy.

Có người đầu tiên hét lên như vậy, những người khác cũng hét lên.

“Câm à, không nghe thấy Tôn tiểu thư nói chuyện sao"

“Vừa rồi lại dám cướp đồ của Tô thân truyền, cũng không nhìn xem bộ dáng của mình thế nào, ngươi có mặt mũi như Tô thân truyền sao?"

“Không biết xấu hổ"

"Oe..."

Một số người càng mắng càng khó nghe, nghe vậy, sắc mặt Diệp Vô Trần càng lúc càng khó coi.

Tuy là hắn rất muốn phản bác, nhưng đúng như Tôn Hàm Vũ nói, hắn không lấy ra được nhiều linh thạch như vậy.

Dù sao, nếu hắn có nhiều linh thạch như vậy thì đâu cần đi bán đấu giá hai món bảo bối đáng giá này chứ.

Lúc này Tô An Lâm đã xuống lầu, đi qua, đám người tản ra:

“Cho nên, ngươi không có linh thạch mà còn ở đây tranh giành?"

Diệp Vô Trần ngẩn người:

"Ta... Ta..."

“Cà lăm rồi à?"

Tô An Lâm cười lạnh, nói:

“Ngươi là tên cà lăm à?"

“Không, đương nhiên không phải, ta, ta chỉ là..."

“À, ta biết rồi"

Tô An Lâm giả vờ hoảng hốt, cười lạnh:

“Vậy ngươi chính là kẻ lừa đảo, đúng không"

1005 chữ