Chương 1183: Người Trong Thôn

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1183: Người Trong Thôn

Nhìn Tô An Lâm rời đi, ánh mắt Tôn Hàm Vũ nghiêm túc.

Vốn dĩ lần này nàng cố ý tạo quan hệ tốt với Tô An Lâm, làm vậy thì ngày sau nàng làm ăn ở đây còn có Tô An Lâm che chở, tất nhiên càng ngày càng lớn mạnh.

Thậm chí, nàng còn muốn tìm cơ hội tiếp cận Tô An Lâm, sau đó vui vẻ kết lương duyên với hắn!

Nhưng nàng tuyệt đối không ngờ tới kết quả mọi chuyện lại như vậy, còn đắc tội với Tô An Lâm. Tuy là nhìn có vẻ Tô An Lâm không bị tổn thất gì, nhưng ít nhất cũng chứng tỏ phòng đấu giá của họ làm việc không chu toàn, hình tượng của mình trong lòng Tô An Lâm chắc chắn cũng trở nên kém cỏi hơn.

“Xui xẻo thật, nhất định phải điều tra cái tên Diệp Vô Trần này là ai? Nhân tiện xem là ai đã nhận đồ?” Một lão già vội vàng đi tới:

“Tôn tiểu thư, là ta... Thiếu niên kia nhất định là đã cải trang cách ăn mặc, lúc ta nhận đồ, rõ ràng bộ dáng của hắn ta là một lão già mà, đúng rồi, lúc ấy ngươi cũng ở đây! Đó chính là lão già bịt kín mít cầm giỏ xách kia!"

Tôn Hàm Vũ nhớ lại, phát hiện mình quả thật đã từng gặp qua.

Lúc ấy nàng còn suy nghĩ trong lòng, quái nhân này tại sao lại bịt bản thân kín mít như thế.

Bây giờ xem ra, người ta đã có mưu tính từ trước rồi.

“Dám coi phòng đấu giá của ta là trò đùa, Diệp Vô Trần, ta và ngươi không đội trời chung!"

“Tô An Lâm, ngươi định tìm tên Diệp Vô Trần kia thế nào?"

Lúc đi trên đường, Cầm Tiên Tử không khỏi nhìn mặt góc nghiêng của Tô An Lâm, nàng thật sự nghĩ không ra, đã bị Diệp Vô Trần đùa giỡn một vố, tại sao hắn lại không tức giận.

Nếu là mình, chắc chắn sẽ rất tức giận.

Mặc dù nàng cũng không tổn thất gì cả.

Tô An Lâm cười nói:

“Ta tự có cách"

“Đúng rồi, làm sao ngươi biết hắn tên là Diệp Vô Trần thế?"

Dược Nữ nhịn không được hỏi:

“Chẳng lẽ ngươi cũng giống như người trong thôn ta, có thiên phú dự đoán tương lai, có thể dự đoán được một số chuyện?"

“Đoán trước tương lai? Còn có kiểu thiên phú này ư?"

Tô An Lâm hơi kinh ngạc nhìn Dược Nữ trong vẻ mặt hiểu biết.

Nếu thực sự có người có thiên phú đoán trước tương lai, thì thật khủng bố quá.

Những cái khác thì không nói, nếu giành may mắn tránh được tà, thì có thể giết được rất nhiều người.

Về mặt ý nghĩa nào đó mà nói, đã đứng trong thế bất bại, nếu thực sự có người như vậy, thì chắc chắn rất khủng bố.

Dược Nữ gật đầu nói:

“Đương nhiên là có, ví dụ như đại nhân tế lễ của bộ lạc chúng ta, hắn chính là một người có thể đoán trước tương lai"

Tô An Lâm tỏ sắc mặt cổ quái, hỏi:

“Nếu vậy, hắn nhất định rất lợi hại phải không? Có thể đoán trước tương lai, thì chẳng phải có thể làm được rất nhiều việc ư?"

“Nói thì là như vậy, nhưng vẫn bị hạn chế.

Tô An Lâm:

“Nghĩa là sao?"

“Chúng ta sử dụng thiên phú, phải tiêu hao một ít sức mạnh đặc biệt.

Dược Nữ vừa đi vừa tách ngón tay thon dài trắng nõn nói:

“Chúng ta tu luyện, là tu luyện nội khí, sau này là linh khí"

“Mà thiên phú của bộ lạc chúng ta, thì sử dụng..."

Nàng ấn vào đầu của mình:

“Là sức mạnh tinh thần, đại nhân tế lễ muốn biết trước tương lai, ngoại trừ sức mạnh tinh thần, còn phải tiêu hao tính mạng bản thân nữa."

“Á, tiêu hao thọ nguyên?"

“Đúng, đúng, đúng, chính là thọ nguyên, cho nên không thể thường xuyên đoán trước tương lai, chỉ vào ngày lễ trọng đại nào đó, hoặc là khi gặp phải chuyện lớn, tế lễ đại nhân mới ra tay"

Tô An Lâm gật đầu, thầm nói thế mới đúng mà.

Nếu cứ tùy tiện suy đoán tương lai, chẳng phải là vô địch thế gian rồi ư.

“Cho nên, làm sao ngươi biết hắn tên là Diệp Vô Trần?"

Dược Nữ không nhịn được nhìn Tô An Lâm, trong mắt tràn đầy vẻ hiếu kỳ.

“Ta bấm tay tính toán Tô An Lâm tùy tiện bấm một ngón tay, thản nhiên nói.

“Ha ha, ta không tin.

Dược Nữ cũng không ngốc, nếu Tô An Lâm thực sự có thể bấm ngón tay tính toán, thì vừa nãy cũng không để Diệp Vô Trần chạy mất.

“Đúng rồi, chữ nổ trên trán ngươi, định xóa bỏ bằng cách nào?"

Tô An Lâm chuyển chủ đề, nhìn sang Dược Nữ hỏi.

Dược Nữ sờ trán, lúc này trán nàng được quấn một chiếc khăn lụa, người khác cũng không thấy chữ ‘nổ bên trên.

Nàng lắc đầu nói.

“Lúc về ta tự đi tìm chút thảo dược, chế tạo một ít thuốc cao xóa sẹo.

Luyện Dược Sư chính là có lợi như vậy, gặp phải vấn đề tự mình giải quyết.

Lúc này Cầm Tiên Tử đi phía sau, thấy Tô An Lâm Dược Nữ nói chuyện rôm rả, cũng phải cau chặt mày.

“Hai người, sao lại nói được nhiều chuyện với nhau thế?"

Nàng cố ý càm ràm nói:

“Ta nói này, Tô An Lâm, bây giờ chúng ta đi đâu? Chẳng phải ngươi nói muốn đi tìm Diệp Vô Trần sao? Bây giờ lại đi dạo là sao hả?” Nghe giọng điệu của nàng ta, Tô An Lâm khẽ nhướn mày, sao nghe có vẻ Cầm Tiên Tử đang nổi giận nhỉ? Là vì mình lạnh nhạt với nàng ta?

“Khụ khụ, đợi đã!"

Tô An Lâm không để ý nhiều, đi đến một sạp hàng, ở đây có nơi bán bản đồ.

1035 chữ