Chương 1193: Sư Phụ Cứu Ta

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1193: Sư Phụ Cứu Ta

Trong lúc nhất thời, có người muốn chạy trốn, quay đầu liền muốn đi.

“Giết giết giết, cút ngay cho ta, ta muốn đi, ta phải đi..."

Có người suy sụp la hét không ngừng.

Tuệ Chân đại sư liếc mắt nhìn về phía sau, mấy tiểu sa di thương vong nặng nề, gần như mỗi người đều bị thương.

Nếu không phải trận pháp này chủ yếu không đối phó với họ mà là với mình thì mấy tiểu sa di này e rằng đã chết từ lâu rồi.

“Hừ, đồ vô dụng"

Tuệ Chân đại sư thu hồi nhưng hồn phách của ác linh ở xung quanh lại, hô lên một tiếng sau đó lao về phía khoảng không.

“Ta sẽ còn trở lại.

“Sư phụ...

“Sư phụ cứu ta."

Đáng tiếc, Tuệ Chân đại sư ngay cả bản thân mình cũng khó bảo toàn, không hề để tâm đến họ.

Nửa canh giờ sau, trong không gian rơi vào sự yên tĩnh quỷ dị.

Trên mặt đất yên tĩnh có một thiếu niên chậm rãi đi về phía những thi thể.

Những thi thể này, có người toàn thân bị mưa tên bắn thủng, có người bị hỏa diễm thiêu đốt, cũng có người đang sống sờ sờ bị ngạt thở mà chết đi, đủ các nguyên nhân.

Họ nằm ngổn ngang trên đất, im lìm không chút động tĩnh.

“Ha ha ha, một đám người đáng chết, lại còn muốn ra tay với ta, ta đã nói rồi, các ngươi hoàn toàn không biết mình đang đối nghịch với ai đây.

Diệp Vô Trần quay đầu lại, lại lần nữa bắt đầu lục lọi các thi thể, vừa lục tìm, vừa lẩm bẩm:

Đáng tiếc, đã để cho tên Tuệ Chân đại sư kia chạy mất, cái lão hói đầu này, sớm muộn gì ta cũng sẽ giết cả chùa miếu của ngươi cho ngươi biết mặt.

“Nhưng, kẻ thù lớn nhất của ta vẫn là tên Tô An Lâm kia, dù sao hắn cũng là đệ tử thân truyền của Thanh Điền Phái, không dễ đối phó, với thủ đoạn của hắn thì chắc chắn hắn phải ở nơi này, nhưng hiện tại hắn đang ở chỗ nào chứ?"

“Nói tóm lại, ta đợi thêm xem sao, có lẽ sẽ đợi được một con cá lớn"

Diệp Vô Trần rất hưởng thụ cái cảm giác ôm cây đợi thỏ này.

Bất chợt, hắn ta chú ý đến, ở cách đó không xa có một người ăn mặc kiểu dáng nông phu đi về phía nơi đây.

Hắn ta cũng chẳng để tâm, suy cho cùng những người hắn ta muốn đối phó cũng đều là đệ tử của những thế lực lớn.

Những người đó một khi xuất hiện, không phải đều gióng trống khua chiêng, có một đám người đi theo rầm rộ sôi nổi hay sao?

Cho nên, hắn ta phớt lờ đi, nhưng cho dù có không để ý đến, hắn ta cũng phải quan sát đối phương thật kỹ càng.

Chỉ cần gã nông phu này có bất kỳ điểm gì bất thường, hắn ta sẽ giết chết ngay tại chỗ.

“Lão bá, đi đâu đó?"

Diệp Vô Trần đã phất tay ném toàn bộ những thi thể trên mặt đất xuống dòng sông bên cạnh, ngay sau đó đi về phía nông phu.

“Ta nghe nói đất đai trong thôn này đều đã bỏ hoang, cho nên đến đây hái chút rau dại"

“Ồ, nghe ai nói thế?"

“Ồ, quên mất rồi"

Không trả lời được?

Trong mắt Diệp Vô Trần lóe lên vẻ tàn nhẫn:

“Từ đầu đã cảm thấy ngươi bất thường rồi"

Hắn bỗng nhiên ra tay, một đạo kiếm quang hiện ra, lão nhân kia trực tiếp bị chém thành hai nửa.

Diệp Vô Trần sững sờ lại:

“Thật sự là người bình thường sao?"

Hắn ta khẽ lắc đầu, nói:

“Đừng trách ta, muốn trách thì trách những tên tai to mặt lớn kia đi, họ cứ muốn giết ta.

Từ trước đến nay hắn ta làm việc vô cùng thận trọng, lão nhân này có vấn đề vậy thì phải giết ngay, giết rồi thì không còn vấn đề gì nữa.

“Ồ, lại có người đến?"

Cũng đúng vào lúc này, lại có thêm người đi tới, vẫn là phong cách nông phu kia, Diệp Vô Trần đi thẳng qua đó.

Dù sao thì giết một người cũng là giết, giết hai người cũng là giết, hắn ta ra tay một lần nữa.

Nhưng trong khoảnh khắc hắn ta chém giết, người nông phu này cũng động thủ.

Một tay túm lấy thanh kiếm đang chém tới.

“Ngươi..."

“Ầm!"

Một cỗ đao khí phản chấn lao đến.

Cường đại, vô cùng cường đại!

Cả người Diệp Vô Trần từ khóe miệng đến cả gương mặt đều bị kình phong mãnh liệt thổi đến khiến da đầu cũng tê rần, hắn ta hoàn toàn không còn chút tự tin nào để chống lại.

Hắn ta trơ mắt nhìn đao khí chém tới ở xung quanh, trong lòng chỉ còn có tuyệt vọng.

“Khí cảm cảnh, ngươi vậy mà lại là Khí cảm cảnh..."

Hắn ta có thể đối phó với người ở Khí cảm cảnh, nhưng đó là trong trường hợp hắn ta có trận pháp.

Vừa nãy hắn ta đã quá sơ suất trực tiếp ra tay, mặc dù là một kích lôi đình nhưng rõ ràng đối phương đã có chuẩn bị.

“Ngươi là ai..."

Diệp Vô Trần đối mặt với áp lực thế này, hắn ta khó khăn lên tiếng Chỉ thấy nông phu trước mắt tháo bỏ lớp da mặt, để lộ ra chân dung thật, đó chính là Tô An Lâm.

Khí thế trên người hắn cũng tăng lên liên tục, hắn nhếch miệng cười nói:

“Diệp Vô Trần, lần này xem ngươi chạy đi đâu? “Hóa ra là ngươi, aaa..."

1028 chữ