Chương 1200: Không Mạnh
“Hóa ra nơi này có cơ quan, họ không phát hiện ra chỗ này.
Tô An Lâm cảm khái, sau đó hắn không chần chừ, trực tiếp nhấn cơ quan.
“Ầm ầm.."
Sau khi nút bị nhấn xuống, cánh cửa đá ầm ầm di chuyển.
Cửa đá mở rồi!
Bên trong là một cái quan tài dài khoảng một mét.
Nhìn thấy chiếc quan tài nhỏ như vậy, Tô An Lâm thoáng sửng sốt, khó mà tin được.
“Ặc, nếu nơi này là bản thể của ngươi thì dáng vẻ của ngươi hơi bị thấp bé nhỉ?"
"..."
Cuốn tiên kinh bằng da không còn gì để nói.
Tô An Lâm nói tới nói lui, nhưng lúc bước tới trong lòng vẫn cảnh giác.
Hắn nhìn xung quanh, sau khi chắc chắn không có rủi ro mới đi đến trước quan tài, phát động Khống Khí thuật đẩy quan tài đá ra.
“Rầm rầm... rầm rầm.."
Quan tài xê dịch từng chút một, phát ra tiếng ầm ầm vang vọng.
“Được, không tệ, mở ra rồi.
“Vụt vụt vụt!"
Đột nhiên có một làn sương đen lao ra khỏi quan tài.
“Sau bao năm phủ bụi, cuối cùng chúng ta cũng ra ngoài rồi.
“Ha ha, trên đời này không gì có thể ngăn cản chúng ta.
“Ù Ù Ù... ù ù..."
Âm phong gào thét, Tô An Lâm nhìn đám sương mù đen này, sắc mặt bất động.
Vì hắn đã nhìn ra, trong quan tài này có rất nhiều quỷ vật bị phong ấn.
Những quỷ vật này không mạnh, nhưng đều thuộc dạng lâu đời, như thể đã tồn tại vô số năm, giọng điệu kiêu căng bá đạo, có cảm giác đứng trên cao nhìn xuống thiên hạ.
Có thể cảm giác được rất lâu trước kia những quỷ vật này đều vô cùng mạnh mẽ.
May mắn thay, vì chúng đã ở đây quá lâu, đến nỗi cho dù đã từng rất mạnh thì bây giờ cũng suy yếu rồi.
Tô An Lâm nhận định được chúng nhỏ yếu là do thanh máu trên người chúng.
“Thanh máu: 1190/5690.
“Thanh máu: 2000/6900?
“Thanh máu: 1938/6534.
"Thanh máu: 1299/5944. Tô An Lâm quan sát những tà vật này một chút thì thấy thanh máu của chúng đều đạt 5000 trở lên, hắn không khỏi nuốt một ngụm nước miếng.
May mà theo dòng thời gian, tất cả bọn chúng đều trở nên yếu đi, nếu không e là ngay cả hắn cũng phải bỏ chạy.
“Ủa! Nơi này còn có một đứa nhỏ?
Trong sương mù đen, một âm vật có khuôn mặt chữ quốc chú ý tới Tô An Lâm.
Hắn vươn bàn tay khổng lồ ra nhắm đầu Tô An Lâm mà chộp tới:
“Ha ha ha, không ngờ vừa mới ra ngoài đã có thể bắt được một thằng nhóc. Tiểu tử, khí huyết trên người ngươi được đấy, giao cho ta đi?
Tô An Lâm nhìn đối phương như nhìn một tên ngốc.
Đám quỷ vật trước mặt có chừng hơn trăm con, Tô An Lâm lập tức nở nụ cười, tính sơ sơ mỗi con quỷ vật hơn một ngàn thì một trăm con là được hơn mười vạn, đủ để thăng cấp rồi.
Ầm ầm!
Thân hình hắn chấn động mãnh liệt, một luồng sức mạnh sấm sét dâng trào, từ đan điền của hắn bắn ra.
Lôi Điện Bá Thể bùng nổ!
Xẹt xẹt...
Xẹt xẹt...
Chỉ thoáng cái trên người Tô An Lâm đã phủ đầy sấm sét, điện quang lập lòe, đùng đùng nổ vang.
Sấm sét nhanh chóng tạo thành một cánh cửa ánh sáng, bịt kín tất cả các cửa của căn phòng đá không lớn này.
Để đối phó với âm vật thì tốt nhất là dùng sấm sét, bởi trời sinh chúng đã có hiệu quả khắc chế, khủng bố vô cùng.
"A a a.."
Âm vật vừa rồi còn hô hào muốn đối phó với Tô An Lâm lập tức kêu gào thảm thiết.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, thanh máu trên đầu hắn nhanh chóng tụt xuống.
“Tên này không dễ chọc, xông ra ngoài.
Có quỷ vật run rẩy nói.
“Xông ra ngoài thôi, xem ma khí của ta gào thét đây!"
“Giết!"
Vô số âm vật kêu gào, hòng xông lên phá vỡ lĩnh vực sấm sét, tiếc là bọn chúng quá yếu.
Chỉ chốc lát, thanh máu của hơn một nửa số quỷ vật đều về 0.
Nhìn điểm kinh nghiệm điên cuồng tăng lên, Tô An Lâm rất phấn khích, đợt này kiếm được khá đấy.
Chẳng mấy chốc, âm vật chỉ còn lại chưa đến ba mươi con.
Đám âm vật này tương đối yếu, gan cũng nhỏ, nhanh chóng trốn trong góc phòng run rẩy.
“Ta hỏi các ngươi, các ngươi là ai, từ đâu đến đây?"
Tô An Lâm bắt đầu tra hỏi.
“Chúng ta là ai? Hình như là lâu lắm rồi?
“Đúng vậy, lúc đầu bị phong ấn ta còn tính thời gian, nhưng quá lâu rồi ta không còn tính nữa, rất lâu rất lâu rồi!"
“Lâu lắm rồi, một nghìn năm, hai nghìn năm, ba nghìn năm, chắc ít nhất cũng phải hơn mười nghìn năm rồi.
“Hơn mười nghìn năm!"
Đáy mắt Tô An Lâm lóe lên, nội tâm kích động, quả nhiên những thứ này đến từ hàng vạn năm trước.
“Vậy các ngươi là ai?"
Tô An Lâm hỏi tiếp.
“Chúng ta... Chúng ta... Chúng ta chính là người ở đây"
Tô An Lâm cau mày:
“Người ở đây?
“Tiên giới gì?"
Các ngươi không phải người của Tiên giới sao?"
Những người này khó hiểu, dường như căn bản không biết Tiên giới là gì.
“Chưa từng nghe nói tới Tiên giới sao?"
“Chưa từng nghe nói bao giờ, trước kia chúng ta đều tu luyện trường sinh, có thể sống mấy vạn năm, nếu không bị kẹt ở chỗ này thì có khi bây giờ chúng ta vẫn còn sống"
“Cái gì, mấy vạn năm.
1002 chữ