Chương 1202: Cố Gắng Trụ Vững
Hắn cảm ứng một chút, thấy bản thân đã tăng một mạch ba cấp liền, đã đạt tới Khí Cảm Cảnh tầng sáu rồi, mà đạt đến tầng sáu đã là bán tiên.
Tuy nhiên theo sự thăng tiến, sức mạnh trong cơ thể hắn như đã bị rút cạn, một cảm giác suy yếu ập đến.
Tinh thần lực vừa nãy còn dồi dào, thoáng cái đã tiêu hao gần hết, biến thành một con sông nhỏ.
“Mệt thật, mệt quá.
Tô An Lâm nhận ra rằng việc tiêu hao tinh thần lực còn mệt mỏi hơn cả tiêu hao về thể xác, thậm chí hắn cảm thấy muốn ngủ ngay lập tức.
“Không được, nơi này là mộ huyệt, ta chưa thể ngủ được.
Tô An Lâm cố gắng trụ vững, thoáng lảo đảo, hơi thở hổn hển, hắn nhìn đan dược một lúc lâu mới uống vào.
Ngay sau đó, hắn chuyển ánh mắt nhìn vào quan tài, thân xác của cuốn tiên kinh bằng da ở ngay trong đó.
“Trường Bì, thân xác của ngươi ở trong đó, ngươi nói xem ngươi là thứ gì vậy?"
Tô An Lâm nhỏ giọng thì thầm, hắn có thể cảm nhận được cuốn tiên kinh bằng da dài trong ngực hơi nóng lên, dường như đang đáp lại hắn.
Ngay sau đó, Tô An Lâm thở dài:
“Chỉ hy vọng ngươi là một thứ tốt Thế nhưng kỳ thật trong lòng Tô An Lâm vẫn mơ hồ có chút lo lắng.
Lý do rất đơn giản, nếu cuốn tiên kinh bằng da là thứ tốt thì làm sao nơi này lại có thể phong ấn nhiều âm vật như vậy được?
Loại mộ huyệt kiểu này, cho dù nhìn từ góc độ nào cũng thấy không phải thứ tốt lành.
Đáng tiếc vừa nãy hỏi thăm đám âm hồn kia, mặc dù bọn họ có thể nhớ một vài chuyện, nhưng lại không biết gì về chủ nhân của ngôi mộ này cả.
Tô An Lâm lảo đảo, cảm thấy đầu óc choáng váng.
“Không được rồi, mệt quá, tinh thần lực vẫn chưa khôi phục hoàn toàn.
Tô An Lâm lại uống tiếp một viên đan dược nữa, đáng tiếc loại đan dược này chỉ giúp hắn khôi phục được một ít nội khí và linh khí mà thôi, căn bản vô dụng với sự hao tổn về tinh thần lực. Trước mắt không có bất kỳ loại thuốc nào có thể phục hồi tinh thần lực, cách duy nhất là nghỉ ngơi. Nghỉ ngơi một ngày một đêm, thậm chí mấy ngày mấy đêm, tinh thần lực mênh mông mới có thể phục hồi, nếu không hiệu quả không tốt được.
Thậm chí, dưới tình huống tinh thần lực không tốt, còn có thể ảnh hưởng đến phán đoán làm việc, tu luyện thụt lùi.
Tô An Lâm nhớ tới một số chuyện khi tu luyện lúc trước, lúc ấy hắn ở trong tình trạng rất mệt mỏi, căn bản là không thể tiến vào trạng thái tu luyện.
Lúc đó hắn còn không hiểu ra sao, bây giờ nghĩ kĩ lại, e rằng chính là bởi lý do này, tinh thần lực không đủ dẫn đến hắn không thể tiến vào trạng thái tu luyện.
“Hay là nghỉ ngơi một chút đã, nếu không nhỡ lát nữa gặp phải tình huống bất ngờ, e rằng sẽ không phản ứng kịp."
Tô An Lâm thì thầm, trước giờ hắn luôn làm việc cẩn thận, trong tình huống không cấp bách, đương nhiên phải đặt cẩn thận lên đầu.
Vì vậy hắn nhắm mắt lại, tinh thần lập tức rơi vào trạng thái linh hoạt kỳ ảo.
Hơi thở ngày càng đều đặn, chẳng bao lâu sau hắn đã cảm thấy tinh thần của mình đang phục hồi, vật chất màu trắng ít ỏi được tạo ra từng chút một.
"Hả?"
Tô An Lâm khẽ hô một tiếng, rõ ràng tinh thần lực khôi phục nhanh hơn trước kia rất nhiều.
Trong cơ thể, công pháp Thiên Ngoại Đạo Tiên cấp tốc vận chuyển.
Lúc này Tô An Lâm cảm thấy tinh thần của mình nhanh chóng lớn mạnh, chỉ trong một thời gian ngắn đã tai thính mắt tinh, thậm chí suy nghĩ cũng trở nên nhanh hơn rất nhiều.
Thấy tốc độ phục hồi này, Tô An Lâm hiểu ra.
“Ta biết rồi, tiên pháp có tác dụng đặc biệt đối với sự khôi phục của tinh thần lực.
Sau hơn mười phút, Tô An Lâm đứng dậy hít một hơi thật sâu, ánh mắt lần nữa đặt trên quan tài đá.
“Khá ổn rồi"
Vì vậy, Tô An Lâm tiến lại gần, nhìn vào bên trong quan tài, sương mù đen tan đi để lộ hình dáng ban đầu.
Vậy mà lại là một tấm da, dường như tấm da có cảm ứng, vặn vẹo dữ dội.
Tô An Lâm cảm thấy tiên kinh trong ngực cũng có phản ứng, không khỏi móc nó ra.
“Phụp vù!"
Hai tấm da dài nhanh chóng va chạm với nhau, hợp thành một khối, dung hợp lại.
“Trường Bì ơi Trường Bì, rốt cuộc ngươi là thứ gì đây"
Tô An Lâm thì thầm.
Lúc này cuốn tiên kinh bằng da đã thay đổi rất nhiều, nó trở thành một tấm da dài chừng hơn một người.
Tấm da dài không có hình dạng giống như một con người, mà giống như sinh vật nào đó, một sinh vật bốn chân.
“Trước kia ngươi là súc sinh ư?"
Tô An Lâm khiếp sợ, nhớ lại chuyện ngôi mộ Hồ tiên ở Hoàng Kê trấn lúc trước.
Vào thời điểm đó, người dân ở đó gọi nó là mộ Hồ tiên.
Không ai biết tên của nghĩa trang ấy ra đời thế nào, tóm lại mọi người đều gọi như vậy.
“Ngươi mới là súc sinh ấy"
Trên tấm da dài xuất hiện dòng chữ.
“Ặc, ta nghiêm túc đấy, nhìn thân hình này của ngươi hẳn là sinh vật bốn chân, nhưng cụ thể là cái gì thì không biết, cũng không biết là đực hay cái...1023 chữ