Chương 1204: Cơn Lốc Xoáy
“Hắn là ai mà hung mãnh vậy?"
“Sao trên người hắn lại lóe ra kim quang thế nhỉ? Thật là bá đạo!"
“Thực lực thật kinh khủng, chắc là đại tu sĩ từ nơi khác tới, hơn nữa còn là đệ tử của môn phái lớn.
Người có kiến thức rộng rãi liếc mắt một cái đã nhận ra Tô An Lâm bất phàm.
“Ta chưa thấy một người mạnh mẽ như vậy bao giờ, rốt cuộc hắn là ai nhỉ? Nơi hẻo lánh này của chúng ta sao lại có loại người như vậy được?"
Những giọng nói mang theo sự tò mò nhao nhao truy hỏi thân phận của Tô An Lâm, đáng tiếc chắc chắn bọn họ không biết được.
Còn Tô An Lâm thì đã rời khỏi nơi này, đến một vùng đất hoang bắt đầu động thủ.
Một luồng đao khí mạnh mẽ điên cuồng bùng nổ trong cơ thể.
Cùng lúc đó, sấm sét trên bầu trời giáng xuống kéo theo mây đen bao phủ, bầu trời đêm vốn quang đãng đột nhiên mây đen dày đặc.
Tô An Lâm đứng dưới bầu trời âm u, liên tục phát ra Thiên Ngoại Đạo Tiên.
Cơ thể của hắn có cảm giác mỗi tấc da thịt và cơ bắp đều có linh khí tràn vào, đao ý cũng đang bốc lên, ầm!
Đột nhiên một cơn lốc xoáy xuất hiện, cơn lốc xoáy phía trước quét qua không trung, cả mặt đất đều rung chuyển.
Phía chân trời xa xôi, người ở phía bên này của quán trọ cũng nghe thấy âm thanh bên kia, không ai không lộ vẻ hoảng sợ.
Rốt cuộc là người mạnh đến mức nào mới phát huy ra được thực lực như vậy.
Trong lòng mỗi người đều suy nghĩ, kẻ có tâm tư nhạy bén thì trước tiên chuẩn bị quà lớn, chỉ chờ sáng mai đến thăm hỏi nữa thôi.
Tiếng nổ kéo dài cả đêm, ngày hôm sau Tô An Lâm mở mắt ra, cảm ứng tâm thần xong, trong lòng mừng như điên.
Lần này tiến bộ rất tốt, khiến hắn trực tiếp vào Khí Cảm Cảnh tầng chín, đã là đỉnh phong rồi.
Hắn ước chừng chỉ cần một cơ hội nữa là có thể bước qua Khí Cảm Cảnh, tiến vào Nhập Linh cảnh. Hắn nhớ các trưởng lão và tông chủ cũng ở cảnh giới Nhập Linh cảnh, thực lực rất mạnh.
"Nhưng mà với thực lực hiện tại của ta, dù cho gặp phải trưởng lão bình thường thì cũng đủ rồi. Tất cả các công pháp của hắn đã đạt đến cấp bậc Đại sư, đây cũng không phải trò đùa. Sau đó, Tô An Lâm trở lại nhà trọ, vừa đến nơi hắn đã thấy xung quanh quán trọ đầy người bu kín.
Cho nên hắn đã đến nhưng nhiều người còn không biết.
Sau khi nhìn kỹ hắn mới biết là tại sao.
Nhìn quán trọ bị mình phá hỏng, Tô An Lâm có chút lúng túng, nóc quán trọ bị hắn phá thủng một lỗ, nhưng may là không lớn lắm, có thể sửa được.
“A, đại... đại nhân, ngươi đây rồi!"
Lúc này bồi bàn và chủ của hắn đã chú ý thấy Tô An Lâm, bọn họ là dân làm ăn nên rất giỏi nhận diện người, lập tức nhận ra Tô An Lâm ngay.
Bỗng chốc cả hai đồng loạt quỳ xuống trước mặt Tô An Lâm.
“Đại nhân, ngươi đã trở lại, đồ đạc trong phòng ngươi chưa hề bị xê dịch, xin hãy kiểm nhận!"
Chưởng quầy cung kính đứng trước mặt Tô An Lâm, cúi đầu nói.
“Ừ, vậy thì tốt, hôm qua ta luyện công đột nhiên cảm thấy sắp đột phá nên bất đắc dĩ phải nhanh chóng rời đi?
Tô An Lâm giải thích ngắn gọn, rồi nói tiếp:
“Lát nữa ta sẽ bồi thường cho ngươi.
"Không, không, không...
Chưởng quầy sợ hãi, vội vàng xua tay nói:
“Không cần, không cần đâu."
Tô An Lâm lười nói, tác phong của hắn là có một nói một, có hai nói hai, mặc dù thực lực mình mạnh nhưng không có nghĩa là có thể bắt nạt người khác.
Dù sao hắn cũng từ tầng đáy leo lên, cho nên hiểu được cuộc sống của người bình thường khó khăn thế nào.
“Đại nhân, ta là người Lữ gia, chắc đại nhân vừa mới tới nơi này, có muốn đến phủ ta nói chuyện một chút không, cũng để chủ nhà chúng ta tận tình đãi khách.
“Đại nhân, ta là người Trương gia."
“Đại nhân.."
Người nọ nối người kia đến nịnh nọt hắn.
“Bổn đại nhân không rảnh, hôm nay ta đi rồi!"
Tô An Lâm trả tiền cho chưởng quầy, tổng cộng một ngàn lượng kim phiếu, đủ để bồi thường phí sửa chữa ở đây, sau đó trực tiếp rời đi.
“Tiếp theo nên đi tìm mảnh vỡ thánh khí thôi"
Giờ thực lực trở nên mạnh hơn, hắn càng có cảm giác rõ hơn với cảm ứng mà các mảnh vỡ thánh khí truyền đến.
Nó ở ngay trong một thị trấn nhỏ.
Đi hơn hai mươi ngày, hắn mới tìm thấy một cửa hàng cầm đồ theo chỉ dẫn.
Đây cũng là một địa phương nhỏ, cứ tưởng rằng mảnh vụn thánh khí bị giấu trong tay những nhân vật lớn, không ngờ lại ở trong tiệm cầm đồ này, làm đồ kê chân bàn.
Khi biết Tô An Lâm muốn mua miếng sắt nọ, chưởng quầy cũng hơi sững sờ.
Miếng sắt này có ích lợi gì ư?
Hắn cũng không biết mảnh sắt này ở đây từ khi nào nữa, dù sao hắn nhớ từ khi hắn còn nhỏ tấm sắt đã ở đây rồi.
Ban đầu hắn định tranh thủ kiếm một khoản ra trò, nhưng sau khi nhìn thấy Tô An Lâm có thể cưỡi mây đạp gió thì nhanh chóng sửa miệng:
“Ta tặng đại nhân “Nó ở chỗ ngươi cũng chỉ là miếng sắt vụn, vậy ta cho ngươi một trăm kim phiếu!"
Tô An Lâm ném kim phiếu lại, nhanh chóng rời đi.
1055 chữ