Chương 1213: Thay Trời Hành Đạo
Tào Thiên Bá cũng đoán được, sắc mặt trầm xuống.
Mấy ngày trước, Tô An Lâm đã từng nói với hắn chuyện xảy ra lúc giết Tuệ Chân, không ngờ tới họ lại còn tới gây phiền phức.
“Không cần lo lắng, có ta rồi"
Tào Thiên Bá cười với Tô An Lâm.
Hắn vung tay lên, ngay lập tức, mười mấy chiếc thuyền lớn của phái Thanh Điền cũng bay lên bầu trời.
Nhìn kỹ thì có thể nhìn ra, thuyền lớn của phái Thanh Điền ở đây còn to lớn hơn nhiều.
Hơn nữa, các loại vũ khí phía trên cũng nhiều hơn, về chất lượng có vẻ chênh lệch rất lớn so với họ.
“Nơi này là phạm vi của phái Thanh Điền ta, nếu dám tới gần thì chúng ta sẽ công kích Giọng nói của Tào Thiên Bá truyền đi rất xa.
Quả nhiên, những người trên thuyền lớn vừa nghe thấy lời uy hiếp này thì lần lượt dừng lại, chỉ còn lại ba chiếc thuyền lớn của Viên Đính tự vẫn đi về phía trước.
Nhưng họ chỉ đi được khoảng mấy chục mét cũng vội vàng ngừng lại.
Có thể thấy, sự uy hiếp của phái Thanh Điền vẫn rất cường đại.
“Viên Đính tự, ngươi dẫn người tới đây là có ý gì?"
Vẻ mặt Tào Thiên Bá lạnh lùng, hùng hổ quát:
“Hôm nay, nếu ngươi không cho ta một lời giải thích, ba chiếc thuyền lớn này của ngươi cũng đừng hòng trở về được.
Trong chốc lát, các đệ tử trong phái Thanh Điền nhao nhao phấn khích.
Đây chính là uy thế của phái Thanh Điền họ, thử hỏi ai dám không nghe?
“A Di Đà Phật! Tào tông chủ, khẩu khí lớn quá nhỉ.
Một lão giả dẫn theo một đám người của các đại môn phái, đứng trên thuyền lớn trong không trung.
Chiếc thuyền lớn từ từ hạ xuống, thấy rõ mặt của họ.
“Tuệ Tĩnh phương trượng, không ngờ ngươi lại tự mình ra đây, ngươi bày bố đại trận chiến như thế là muốn khai chiến với phái Thanh Điền ta sao?"
“Không dám, lần này bọn ta tới đây là muốn thay trời hành đạo, tiêu diệt một người của Ma giáo.
Người dẫn đầu đối diện rất rõ ràng là Tuệ Tĩnh phương trượng của Viên Đính tự. Người này mày rậm mắt to, dáng người to cao, rất mập mạp, đôi tai rất dài giống hệt như Phật Di Lặc.
Nhưng người này có ánh mắt hung ác, lóe ra âm mang quái dị làm cho người ta có cảm giác khó chịu.
Trên cổ hắn ta đeo một chuỗi hạt châu to cỡ quả bóng bàn màu đen, trên mỗi một hạt châu đều có khắc những chữ khắc phức tạp, cũng không biết nghĩa là gì.
“Ma giáo? Ha ha ha, hay cho Tuệ Tĩnh ngươi, lại dám đến phái Thanh Điền ta tìm người của Ma giáo, sao ngươi không đến Viên Đính tự của ngươi mà tìm? Lần trước ta nghe nói Viên Đính tự của ngươi cũng bắt được một vài người và dùng họ như những con lợn, tạo điều kiện cho các ngươi hấp thu lực tín ngưỡng, đúng chứ?” Trong lúc Tào Thiên Bá đang nói chuyện, một đám trưởng lão cũng tới đây, cùng đứng đối diện giao đấu, nhìn đội hình này không hề thua kém đối phương chút nào.
Đương nhiên, tuy là những trưởng lão này đều đã tới, nhưng ai nấy đều vô cùng tò mò, vô duyên vô cớ, những tông môn nhị lưu tam lưu này đã ăn gan báo hay sao mà dám tới đây khiêu khích?
Không biết chữ “chết” viết như thế nào sao?
“A Di Đà Phật, Tào tông chủ đừng nghe những lời đồn đại thế, lần này bọn ta tới đây cũng không phải nhằm vào quý phái, mà là vì muốn bắt một người Ma giáo.
“Người đó chính là đệ tử thân truyền mới thăng chức của các ngươi, Tô An Lâm!"
Tô An Lâm!
Ánh mắt của tất cả mọi người nghiêm túc, bỗng chốc, ánh mắt của toàn bộ người ở phái Thanh Điền phái đều đồng loạt nhìn về phía Tô An Lâm.
“Tô An Lâm, chuyện gì xảy ra vậy?"
Cầm Tiên Tử ở phía sau, khiếp sợ nói.
Tiểu tử Lạt Bát Hoa ở bên cạnh cũng nhíu mày, cảm giác sự việc không đơn giản nên lặng lẽ lui ra sau một bước, đứng ở đằng sau một đám nữ đệ tử.
Sau đó nàng phát hiện không ai chú ý tới mình mới dám thở phào một hơi.
“Rất an toàn, được rồi, chỗ ta đứng là ưu thế nhất"
Đối diện với từng cặp mắt kinh ngạc, sắc mặt Tô An Lâm vẫn bình tĩnh, nở nụ cười nói:
“Tuệ Tĩnh phương trượng đúng là biết nói chuyện cười, ngươi nói ta là người của Ma giáo, vậy được thôi, vậy ta cũng nói các ngươi như thế.
“Bọn ta đương nhiên là có chứng cớ, lần này, Tuệ Chân đại sư của chùa miếu ta vì truy sát một người tên là Diệp Vô Trần, trong quá trình truy lùng thì bất ngờ biết được, ngươi và Thất Nhân Chúng của Ma giáo cấu kết với nhau, tàn sát một thôn xóm. Sau đó, ngươi vì giết người diệt khẩu, sau khi Tuệ Chân đại sư chùa miếu ta bắt được Diệp Vô Trần thì ngươi đột nhiên ra tay, giết chết Tuệ Chân đại sư của chùa miếu ta, cũng giết chết Diệp Vô Trần"
“Cuối cùng, ngươi đã cướp đi mảnh vỡ Thánh khí và bản đồ kho báu, đúng chứ?"
Tô An Lâm mỉm cười:
“Kể chuyện rất hay đấy"
“Ta nói rồi, ta có chứng cớ, trước khi Tuệ Chân chết đã truyền âm trở về, bởi vậy, ta và mấy sư huynh đệ đều nghe được những chuyện này.
1041 chữ