Chương 1218: Luống Cuống
Bên ngoài, Thanh Phong khống chế Bình Ngọc Hắc Yên, vốn dĩ hắn ta còn tưởng là mình đã nắm chắc phần thắng trong tay, thậm chí hắn ta đã nghĩ đến việc sau khi thu hồn phách của Tô An Lâm thì sau này hắn có thể trở thành đại tăng nhân của Viên Đính tự, địa vị cao quý, sánh ngang với một vài trưởng lão.
Nhưng ngay sau đó, hắn ta phát hiện có gì đó không ổn.
Trong ý thức, số lượng oan hồn bên trong Bình Ngọc Hắc Yên giảm mạnh.
“A, không ổn, có vấn đề!"
Hắn ta gầm nhẹ, cảm giác tinh khí thần cũng bị ảnh hưởng.
Bình Ngọc Hắc Yên là Thánh khí, muốn sử dụng bảo vật này thì nhất định phải lấy tinh huyết linh lực làm dẫn, tâm ý tương liên với bảo vật.
Kết quả như vậy, có nhược điểm cũng có ưu điểm.
Ưu điểm chính là khi sử dụng, nếu mọi thứ đều như ý muốn thì bảo vật xuất hiện bất kỳ vấn đề gì, người sử dụng đều có cảm giác.
Nhược điểm đương nhiên chính là một khi bảo vật bị hao tổn, vậy thì bản thân cũng sẽ bị thương Thậm chí, chấn thương có thể sẽ rất nghiêm trọng.
Giờ khắc này, Thanh Phong luống cuống, nhưng hắn không dám nói một lời nào, một mặt là sợ sư phụ trách mắng, mặt khác là sợ thua hơn.
Đặc biệt là nếu Bình Ngọc Hắc Yên bị hư hại trong tay hắn ta, lúc trở về chùa miếu, hắn ta biết điều này có nghĩa là gì.
Sư phụ sẽ không bỏ qua cho hắn ta.
"A..."
Hắn ta cắn đầu lưỡi một cái, không quan tâm gì nữa, phun ra tinh huyết để cung cấp lực lượng cho Bình Ngọc Hắc Yên.
Trong phút chốc, hắn ta chỉ cảm thấy trước mặt bỗng nhiên đỏ rực một mảng, máu tươi quấn quanh người làm cho hắn cũng biến thành huyết nhân.
Giải phóng tinh huyết, mặc dù có thể tăng cường pháp lực trong thời gian ngắn nhưng tiêu hao căn cơ!
“Làm gì vậy?"
Tuệ Tĩnh nhìn thấy đồ đệ chật vật như thế, trong lòng khẽ động, sinh ra một dự cảm không lành.
“Tinh huyết sao, vô dụng thôi, cút cho ta!"
Trong sương đen, Tô An Lâm khẽ quát, lực lượng cuồng bạo theo tay hắn đánh ra.
"A a a..."
"A a a..."
"A a a..."
Vô số sương mù đen bị xua tan.
“Bốp!"
Cuối cùng, Thanh Phong không chịu nổi nữa, hắn ta tiêu hao tinh huyết, quan trọng là dưới tình huống tiêu hao tinh huyết, hắn ta cũng không phải đối thủ của đối phương.
Theo vô số oan hồn bị Tô An Lâm diệt trừ, lực lượng của hắn cũng bị hao hết.
Vì không muốn bị trừng phạt, ngay lúc vừa rồi hắn ta đã tự tuyệt tâm mạch mà chết.
“Ầm ầm ầm..."
Sau lưng và ngực của Thanh Phong đều có vài vết máu, sau đó quỳ xuống mà chết.
"Ha ha ha!"
Tô An Lâm lao ra khỏi sương đen, nắm lấy Bình Ngọc Hắc Yên:
“Của ta!"
Tô An Lâm ngông cuồng nói.
“Tiểu tử, ngươi dám lấy Thánh khí của Viên Đính tự ta!"
Tuệ Tĩnh lập tức nóng nảy, sau khi thầm mắng Thanh Phong là phế vật vô dụng, hai tay hắn ta như điện, chộp về phía Tô An Lâm.
“Cút!"
Tô An Lâm dùng đao chém tới, thánh lực phun trào.
Giờ khắc này, toàn trường xôn xao.
Họ thấy rõ ràng, đạo trong tay Tô An Lâm thế mà lại là Thánh khí.
“Đây là một thanh Thánh khí! Chẳng lẽ là thanh Thánh khí từ mảnh vỡ Thánh khí của phòng đấu giá Kim Quế Phương kia sao? Hắn đã tìm thấy nửa còn lại ư?"
"A.."
Tuệ Tĩnh bị lực lượng mạnh mẽ mà Vạn La đao tản ra đánh bay ngược về sau, cả người đầy bụi đất, sau khi rơi xuống đất thì được một đám hòa thượng đỡ lấy. Trong đôi mắt hắn toàn vẻ chấn động, phải biết hắn đã là cao thù Nhập Linh rồi, mà Tô An Lâm vẫn là cảnh giới Khí Cảm.
Có thể dựa vào một thanh đại đao thánh khí đánh bay hắn dễ như trở bàn tay, lực lượng này thật sự là cảnh giới Khí Cảm sao? Nếu để kẻ này tiếp tục trưởng thành, hậu quả sẽ rất khó lường...
Tuệ Tĩnh bỗng nhiên cảm thấy hối hận, hắn đã chủ quan, không nên huy động nhân lực đến đây mà phải tìm hiểu rõ thực lực của Tô An Lâm trước đã!
“Sư phụ, đây là Hắc Yên Ngọc Bình, bọn họ không phải đối thủ của ta, ngươi cứ lấy cái này đi"
Tô An Lâm đưa Hắc Yên Ngọc Bình cho Tào Thiên Bá.
Chủ yếu là trong cái bình ngọc này còn có tinh huyết của mọi người, cần rất nhiều ngày để xoá bỏ, cho nên tạm thời giao cho Tào Thiên Bá.
“Thủ đoạn cao cường lắm, Tô An Lâm, ta thừa nhận ta đã xem thường ngươi, nhưng ngươi lấy bí bảo bản môn ta làm gì? Trả Hắc Yên Ngọc Bình lại đây"
Sau khi Tuệ Tĩnh đứng vững, liền quát lên với Tô An Lâm.
“Ngươi nói trả thì ta phải trả sao, ngươi làm vậy ta biết để mặt mũi vào đâu nữa? Hay là thế này đi, tiếp theo phải xem biểu hiện của ngươi, nếu ngươi có biểu hiện tốt, ta sẽ trả lại ngươi"
Tô An Lâm bình tĩnh nói, nhưng hắn cũng chỉ lấy cớ thôi. Thứ này tốt như vậy, mặc dù hơi tà khí, nhưng nếu đã rơi vào tay hắn thì đương nhiên không thể giao ra rồi.
“Ngươi.."
“Được rồi! Tuệ Tĩnh, nói cho cùng lần này là các ngươi gây chuyện trước!"
Tào Thiên Bá đột nhiên quát:
“Vừa rồi Tô An Lâm bị bắt phá lệ tiếp nhận sự khiêu chiến của các ngươi đã là ta rộng lượng lắm rồi, làm sao, còn muốn khai chiến với chúng ta hay sao?"
“Tào tông chủ, sao ngươi có thể nói như vậy chứ, lần này tới chúng ta là thay trời hành đạo!"
1000 chữ