Chương 1224: Bắt Tay Đối Phó
Cùng lúc đó, người của Âm Dương Môn cũng xuất hiện, bọn họ mặc áo trắng và áo đen, theo thứ tự là người dương và người âm. Trong tay mỗi người đều cầm một cái kèn, đứng bên cạnh thái tử Ma Môn Phong Vô Ngân. Có một nam một nữ mặc áo đen và áo trắng đứng cạnh Phong Vô Ngân, xem ra là người dẫn đầu Âm Dương Môn.
“Đại đệ tử và đại sư tỷ của Âm Dương Môn! Ngay cả bọn họ cũng tới"
Người của Âm Dương Môn tu luyện thuật pháp âm dương, am hiểu nhất là khống chế thi cốt, chế tạo thi thể thành khôi lỗi cho mình sử dụng.
Đại đệ tử Âm Dương Môn - Âm Vô Tà, đại sư tỷ Dương Xuân Tuyết, song tu âm dương, nghe nói còn là tình nhân.
Trên thực tế, đa số người của Âm Dương Môn đều song tu âm dương, nếu không khi bị âm khí vô biên ăn mòn, sẽ khiến người tu luyện biến thành kẻ điên, thần trí hỗn loạn. Sau khi bọn họ song tu âm dương sẽ có âm dương điều hòa, làm thần trí minh mẫn, cũng được coi như một cách hay.
Nhưng mà nói cho cùng, sở dĩ đám tà giáo này không được coi ra thể thống gì cũng là bởi vì biện pháp khiến thần trí minh mẫn đó đều là ngoại lực, chỉ cần không cẩn thận là sẽ tẩu hỏa nhập ma.
Làn da của Âm Vô Tà là màu trắng quỷ dị, nhìn người phía dưới, nói bằng giọng điệu âm nhu:
“Có chút thú vị, chỉ có mấy người mà cũng muốn ngăn cản chúng ta, ta đã cảm thấy rất hưng phấn rồi, giết bọn họ, ta sẽ có thêm không ít khôi lỗi!"
Vừa nói, hắn vừa xoay chiếc nhẫn trên tay một vòng, năm cái quan tài đen to lớn xuất hiện bên cạnh.
“Rầm rầm rầm."
Những tiếng nổ vang truyền đến, năm cái quan tài đen lần lượt bật nắp lên, để lộ ra không gian đen sì bên trong. Ngay sau đó, quan tài dựng thẳng đứng lên, mấy bóng người đi ra.
“Khôi lỗi thi thể!"
Tô An Lâm nhìn thi thể trong quan tài, phát hiện bọn họ cũng có thanh máu.
“Kim cương khôi lỗi.
“Thanh máu: 2300/2300?
“Thanh máu này còn không thấp.
Tô An Lâm bỗng nhiên bật cười, lần này là cơ hội tốt để kiếm điểm kinh nghiệm. Cộng thêm cả một đám ma binh kia nữa, mặc dù thanh máu của đám ma binh hơi thấp, đa số đều từ năm trăm đến một ngàn, nhiều hơn thì khoảng hơn vạn.
“Ha ha ha, Ma Môn, Âm Dương Môn, đã sớm nghe nói các ngươi cấu kết với nhau, nhưng không ngờ lại đúng thế thật. Có phải là cảm thấy sợ hãi, cho nên mới bắt tay nhau để đối phó với chúng ta không?"
Ảnh trưởng lão khẽ mỉm cười, vẻ mặt thản nhiên.
“Hừ, hai môn phái chúng ta đều cần thi thể để tu luyện, mà thi thể của các ngươi lại vô cùng thích hợp, đợi đến khi giải quyết hết các ngươi sẽ dễ dàng đối phó với mấy môn phái hạng hai nhiều, đến lúc đó, hai môn phái chúng ta sẽ có vô vàn thi thể để tu luyện.
Phong Vô Ngân âm nhu nói, giọng điệu khi thì bén nhọn, khi thì thô ráp, vô cùng quái dị.
“Cho nên lần này đối phó với các ngươi chỉ là bước đầu mà thôi, tiếp theo sẽ là những người khác.
“Ăn nói hùng hồn thật đấy, hình như đã lâu rồi ta không được nghe thấy giọng điệu kiểu vậy?
Tô An Lâm mỉm cười đi về phía trước, quát:
“Các đệ tử nghe lệnh, kết trận phòng ngự, tru sát tà đạo, ta đi chăm sóc tên Phong Vô Ngân này trước.
Phong Vô Ngân vẩy đậu thành binh, điều khiển hơn vạn ma binh, nếu như có thể giải quyết hắn, đám ma binh này không còn ai khống chế nữa sẽ bị giải quyết dễ hơn rất nhiều.
Đối với Tô An Lâm mà nói, hắn không sợ đám ma binh này, nếu nói ngông cuồng hơn thì cho dù hắn đứng yên cho đám ma binh này đánh, đám ma binh cũng không làm gì được hắn, bởi vì căn bản không phá được phòng ngự của hắn mà Nhưng các sư đệ sư muội của hắn lại khác, cho nên vì để giảm bớt thương vong, mục tiêu đầu tiên của hắn chính là Phong Vô Ngân. Dù sao bây giờ hắn không phải đang chiến đấu một mình, là người cầm đầu, hắn có trách nhiệm rất quan trọng.
“Phong Vô Ngân, Tô An Lâm này hình như muốn đối phó ngươi.
Âm Vô Tà, đệ tử của Âm Dương Môn cười híp mắt nhìn Tô An Lâm đang giết đến nói.
Bên cạnh, Dương Xuân Tuyết quay đầu nhìn sang Phong Vô Ngân, vỗ lên quan tài màu đen bên cạnh mình nói:
“Phong Vô Ngân, có cần chúng ta ra tay giúp ngươi không"
“Ha ha ha, cảm ơn ý tốt của tiểu thư Dương Xuân Tuyết, ta có vô số ma binh, lại có người khổng lồ bảo vệ, Tô An Lâm này, ngay cả bản lĩnh lại gần ta cũng không có?
Phong Vô Ngân rất tự tin nói.
Nhưng liền sau đó, dường như cố ý đối đầu với hắn, Tô An Lâm trực tiếp lấy ra bình ngọc khói đen.
Chín con rồng đen sương đen quét về phía ma binh của hắn.
Tô An Lâm chui vào sương đen, trong lúc di chuyển, đã đến trước người Phong Vô Ngân.
Phong Vô Ngân dẫm lên vai người khổng lồ, nhìn Tô An Lâm bay đến, ánh mắt sững lại, lập tức quát lên về phía Tô An Lâm:
“Giết hắn cho ta"
Người khổng lồ phát ra tiếng gầm thét đinh tai nhức óc, giơ tay lên, đập về phía Tô An Lâm như đập ruồi.
1017 chữ