Chương 1226: Chẳng Lẽ
Phụt phụt phụt...
Giống như bổ dưa thái rau, các ma binh ngã xuống.
Lực phòng ngự của đám ma binh này thực sự rất mạnh, tiếc là thánh khí trong tay Tô An Lâm quá sắc bén, Phong Vô Ngân kinh hãi đến trợn mặt há hốc miệng.
Đồng thời, trong mắt hắn hiện lên vẻ đố kỵ sâu sắc.
Thánh khí như này, nếu ta có thể có được, sức chiến đấu sẽ tăng lên ba mươi phần trăm đấy!
Nghĩ đến đây, hắn nhìn đám ma binh giáp đen, trong mắt lộ ra vẻ xót xa.
“Thôi vậy, không nỡ bỏ con sao bắt được sói, ta chỉ có thể như vậy, Tô An Lâm, muốn trách, thì trách thứ trong tay ngươi quá tốt thôi!"
“Nổ cho ta!"
Phong Vô Ngân khẽ quát một tiếng.
Trong cơ thể đám ma binh này đều có lá bùa tự nổ, một khi tình thế không ổn, thì có thể tự động phát đổ.
Trong phút chốc, tiếng nổ vang lên.
Ầm ầm ầm...
Phía không xa, Âm Vô Tà và Dương Xuân Tuyết nhìn thấy cảnh này, đều hiện lên ý cười.
“Lần này tên Phong Vô Ngân coi như hạ quyết tâm rồi, nhiều ma binh cấp cao thế này tự nổ, kể cả hai chúng ta cũng phải nuốt hận!"
Âm Vô Tà thản nhiên lên tiếng, cảm thấy Tô An Lâm không chết thì cũng tàn phế.
Dương Xuân Tuyết tán đồng gật đầu, ánh mắt lóe lên nói:
“Hai thánh khí trong tay Tô An Lâm, ta rất có hứng thú với bình ngọc khói đen đó, giống như đồ của đám hòa thượng trọc đầu của chùa Viên Đỉnh đó”.
“Ồ, là bình ngọc khói đen đó sao? Chẳng trách ta cảm thấy giống, thời gian trước nghe nói lão hòa thượng Huệ Chân của chúa Viên Đỉnh mất tích, có tin đồn đã chết, đã viên tịch, bây giờ bình ngọc khói đen của hắn xuất hiện trong tay Tô An Lâm, chẳng lẽ, là Tô An Lâm đã giết Huệ Chân?"
Âm Vô Tà nhướn mày nói, hắn biết, đám hòa thượng của chùa Viên Đỉnh không dễ chọc vào, vô cùng khó chịu.
"Bất kể thế nào, bình ngọc khói đen xuất hiện trong tay Tô An Lâm, chắc chắn không bình thường"
“He, bây giờ chúng ta qua đó, tranh thủ giành được bình ngọc khói đen, đó là hai thánh khí, không thể để một mình Phong Vô Ngân độc chiếm “Ta cũng có ý này.
Tuy Ma Môn và Âm Dương Môn liên hiệp với nhau, nhưng nói cho cùng, đều là vì lợi ích, hai bên đều có lòng tham.
Bề ngoài, hai bên cùng đối phó người khác, nhưng khi có lợi ích xuất hiện, hai bên đều có tính toán của riêng mình.
Có điều đúng lúc hai người xông lên, phía trước, trong lúc nổ tung, lại phát hiện ở chỗ trung tâm phát nổ, lấp lánh ánh vàng.
Nhìn kỹ lại, thì thấy ánh sáng kéo dài lướt về phía Phong Vô Ngân, thấp thoáng bên trong có điện quang lóe lên.
“Không ổn, là lôi điện bá thế!"
Phong Vô Ngân khẽ kêu một tiếng.
Đương nhiên hắn biết chiêu lôi điện bá thể, truyền thừa của trưởng môn phái Thanh Điền.
Cùng biết Tô An Lâm đã tu luyện chiêu này.
Nhưng với hắn, Tô An Lâm gia nhập phái Thanh Điền chưa được bao lâu, có lợi hại thì cũng chẳng lợi hại được đến đâu.
Chiêu này mà không luyện mấy chục năm thì cũng chẳng thành tài.
Nhưng bây giờ nhìn điện lôi bá thể của Tô An Lâm, hiển nhiên khác hoàn toàn hắn nghĩ.
“Xoẹt xoẹt xoẹt..."
Trên người Tô An Lâm điện quang lập lánh, cùng với điện quang bắn ra sương bụi nổ tung, Tô An Lâm đã gần ngay trong gang tấc.
“Phong Vô Ngân, hôm nay chính là ngày chết của ngươi"
Tô An Lâm cất giọng lạnh nhạt, ánh mắt như nhìn một người chết.
Lúc này, Phong Vô Ngân như rơi vào hầm băng, lập tức lấy ra một món pháp khí, quả cầu điện lôi.
Thứ này dùng để phòng ngự bảo vệ tính mạng.
Ném về phía trước người, mặc dù là vậy, Phong Vô Ngân vẫn không hề buông lỏng.
Vì hắn biết, cho dù quả cầu điện lội này phòng ngự lợi hại đi nữa, nói cho cùng cũng chỉ là pháp khí thôi.
Pháp khí có lợi hại đi nữa, cũng không bằng thánh khí.
“Bây giờ hắn chỉ muốn tranh thủ chút thời gian, sau đó mau chóng rút chạy.
Không thể không nói, hắn suy nghĩ khá chu đáo.
Trong tích tắc, nhanh chóng rút lui.
Tô An Lâm khẽ quát một tiếng, quét ngang Vạn La Đao, trực tiếp đâm vào quả cầu điện lỗi.
“Ầm ầm ầm.."
Quả cầu lôi điện nổ tung, hình thành bức tường lôi điện, muốn ngăn cản Tô An Lâm.
Tiếc là vô ích.
Cơ thể Tô An Lâm dường như không sợ, tiến vào bức tường, không bị tổn thương chút nào.
“Ngươi không phải là người.
Phong Vô Ngân kinh hãi, nhưng đã muộn.
Tô An Lâm giơ đạo lên, chém lên vai hắn, lưỡi đao còn chưa tới, bả vai của hắn đã bay đi trước.
Liền sau đó, Tô An Lâm giơ tay tóm đầu của hắn, giật thật mạnh, thiên linh cái của hắn bị lật bay.
“Chết!"
Lại tấn công một quyền, soạt một cái, đập lên trán của Phong Vô Ngân.
Quyền này, Tô An Lâm đã truyền vào toàn bộ sức lực, xé rách không khí, như sấm chớp đùng đùng, nửa cái đầu Phong Vô Ngân bị bất ngờ, xương cổ cũng bị đập gãy.
Liền sau đó, Phong Vô Ngân ngã xuống đất, thi thể cũng nát bét.
Phong Vô Ngân đã chết.
Nhìn thấy cảnh này, toàn thể đệ tử phái Thanh Điền phấn khởi.
1017 chữ