Chương 1236: Đậu Hũ Thái

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1236: Đậu Hũ Thái

Vẫn là câu nói kia, với thực lực hiện giờ của hắn, Nhập Linh cảnh vẫn có thể giết! Ngay sau đó, hắn chú ý tới có người bán đậu hũ thối trên đường phố phía trước.

Ha ha, đây là lần đầu tiên hắn tìm thấy đậu hũ thối ở thế giới này.

Con sâu tham ăn trong bụng hắn lập tức bị kích động, chủ động đi qua, ôn tồn hỏi: “Đậu hũ thối bán như thế nào?"

“Mười văn tiền một phần, bên trong có năm miếng"

Các tiểu thương thấy Tô An Lâm ăn mặc bất phàm nên tỏ thái độ cung kính.

Loại đậu hũ thối này có hình dạng vuông vắn, nó có hai loại.

Một loại là đậu hũ trắng, một loại là đậu hũ đen, đậu hũ đen là đậu hũ thối lên men, hôi thối hơn, nhìn có vẻ có vị chua.

Mỗi một loại đậu hũ, Tô An Lâm đều mua một ít, hắn cầm một cây thăm bằng trúc, trong tay bưng lấy một cái bát và bắt đầu ăn.

“Ta nói này lão ca, hiện giờ làm ăn thế nào rồi, đây là lần đầu tiên ta thấy đậu hũ thối này ở đây đấy.

Tô An Lâm vừa cười vừa nói.

Tiểu thương này thấy Tô An Lâm rất hiền lành, dù sao lúc này buôn bán cũng bình thường, vì thế cũng đi tán gẫu với Tô An Lâm vài câu.

“Ta làm ăn cũng tạm được thôi, nói chung là vừa đủ miệng ăn, nhưng mấy năm nay chiến tranh nên cuộc sống của mọi người đều trôi qua rất căng thẳng"

Tô An Lâm biết, tiểu thương nói đến chiến tranh chính là ám chỉ chiến tranh với Hồ Quốc. Trước đó, Hoàng đế đã từng nói với hắn, trong ngoài đều lộ ra ý muốn mời Tô An Lâm hỗ trợ.

Đáng tiếc là hắn không muốn lội vào vũng nước đục này.

Tiểu thương vừa mới mở miệng thì lập tức tuôn trào giống như máy hát.

“Trước kia thì làm ăn rất tốt, lúc đó không có chiến tranh, cũng có không ít người Hồ Quốc tới đây làm ăn, họ khẩu vị nặng nên rất thích ăn loại đậu hũ thối này, hơn nữa mỗi lần mua còn mua rất nhiều, nói là mang về, bây giờ xảy ra chiến tranh nên làm ăn cũng kém đi rất nhiều"

“Trước tình hình loạn lạc này, những người bán hàng rong như bọn ta cũng bị ảnh hưởng rất lớn. Ôi..."

Tô An Lâm vô cùng đồng cảm gật đầu.

Chẳng phải có câu nói rất hay sao.

Hưng thịnh, dân chúng khổ, thương vong, dân chúng khổ.

Tô An Lâm lắc đầu, yên lặng suy nghĩ một số chuyện.

Con người trải qua nhiều chuyện nên chỉ thích nhớ lại.

Thật ra hồi ức cũng không gợi lại mọi thứ, chỉ là còn lại những cảm xúc thăng trầm nào đó.

Lúc này, trên đường phố có tốp năm tốp ba người đi tới, đều là nam nữ trẻ tuổi, những người này đều xuất phát ra ngoài thành.

“Phái Thanh Điền chiêu thu đệ tử, chúng ta đi qua trước, có lẽ có thể làm cho Tô An Lâm thân truyền nhìn trúng!"

“Đúng vậy đấy, đi qua trước để làm quen, nghe nói sáng sớm phái Thanh Điền đã dựng sân bãi, chúng ta đi hỗ trợ đi."

“Không phải bệ hạ đã phái rất nhiều người qua đó sao?"

Một nữ tử không hiểu hỏi.

“Sư muội, muội không hiểu gì cả, nhân thủ có nhiều hơn nữa thì phái Thanh Điền cũng sẽ không chê bai sự giúp đỡ của chúng ta, nếu làm tốt có khi được ban thưởng gì đó..."

Một thanh niên tay phe phẩy quạt xếp, vui vẻ nghĩ đến cảnh mình được Tô Thân Truyền nhìn trúng rồi nhận làm con nuôi.

Tô An Lâm thấy những người này, lập tức hiểu ra. Hóa ra là đám người muốn tham gia khảo hạch.

Ở đây, gia nhập phái Thanh Điền chính là mục tiêu theo đuổi của mỗi thế lực.

Đại Viêm triều quy định, chỉ cần có thể trở thành đệ tử nội môn của phái Thanh Điền thì đều có phần thưởng lớn.

Nếu có thể trở thành thân truyền, Hoàng đế cũng phải cung phụng ngươi.

“Cho ta ba phần đậu hũ thối này đi!"

Đúng lúc này, có một giọng nói uyển chuyển hoạt bát vang lên bên cạnh.

Tiểu thương thấy có người mua đến, vội vàng trả lời:

“Được rồi, được rồi, ta làm ngay đây"

Tiểu thương đẩy phía dưới xe, có một cái bếp than, lúc có khách đến mua thì đặt chảo dầu lên cho nóng, chờ chảo dầu nóng thì chiên đậu hũ thối.

Tô An Lâm nhìn thoáng qua người tới, người tới là một tiểu cô nương mặc váy màu lam, trên đầu cài một cây trâm ngọc màu xanh, thậm chí khăn lụa đeo trên cổ cũng là màu xanh.

Nữ hài tử này thích màu xanh sao, cả người xanh mướt, ngược lại là tràn đầy một loại khí tức sức sống của tuổi trẻ.

Mặc dù nhìn rất đẹp, nhưng đối với Tô An Lâm thì cũng chỉ có thế thôi, dù sao hắn cũng đã từng gặp qua rất nhiều đại mỹ nữ, một số nữ tu sĩ cường đại sống mấy trăm tuổi đều trẻ mãi không già, ngược lại càng sống càng có sức hấp dẫn, có loại mỹ mạo khác.

Hắn đối đãi với mỹ nữ cũng chỉ như thế, bất luận thấy mỹ nữ xinh đẹp như thế nào thì chỉ cần xem nàng là một người bình thường là được.

Chỉ là, lúc hắn thấy mỹ nữ từng miếng ăn từng bát đậu hũ thối, trong chớp mắt đã ăn sạch ba bát, Tô An Lâm lại cảm thấy hứng thú với nàng.

Chủ yếu là miệng nàng quá lớn, hình như có thể nhét rất nhiều thứ...

Tô An Lâm đột nhiên có ý nghĩ xấu thú vị.

1034 chữ