Chương 1239: Có Gì Mà Xin Lỗi

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1239: Có Gì Mà Xin Lỗi

Sắc mặt bà ngoại Thiên Sơn khẽ biến đổi, làm sao cũng không ngờ tới nàng ta không cần ra tay trước mà người này đã ra tay trước nàng ta.

Nếu ngươi đã muốn chôn cùng những người này, vậy thì đi chết hết đi!!

Trong lòng nàng ta oán khí ngút trời.

Dù sao khí huyết của nàng ta đã xuống dốc, bây giờ nàng ta cũng không quan tâm gì nữa, muốn chết thì chết đi.

Vừa rồi nàng ta muốn phát động đại chiêu, lại phát hiện toàn bộ thân thể giống như bị bao phủ, Tô An Lâm đã giết đến trước mặt nàng ta, một cỗ lực lượng linh khí nhàn nhạt bao phủ bà ngoại Thiên Sơn.

Sắc mặt bà ngoại Thiên Sơn biến đổi, kinh hô lên:

“Tiên..."

Phụt!

Đạo khí đâm xuyên qua cổ nàng ta, đầu bà ngoại Thiên Sơn bay thẳng lên bầu trời, cuối cùng rơi trên mặt đất, không nhúc nhích.

Chết rồi!

Giết ngay tức khắc!

Tô An Lâm nhìn thi thể trên mặt đất, thần sắc không hề thay đổi:

“Mặc dù ngươi là Nhập Linh cảnh, nhưng ngươi già rồi, động tác chậm quá.

Thực ra, sở dĩ vừa rồi bà ngoại Thiên Sơn kinh ngạc như vậy là vì nàng ta phát hiện Tô An Lâm sử dụng tiên thuật.

Đây chính là tiên thuật đấy.

Ở chỗ này, ai dám dùng đến tiên thuật chứ, không ai dám, vì những người kia đều biến thành quái vật, không có thần trí, điên điên khùng khùng.

Chính là vì quá mức khiếp sợ nên nàng ta còn chưa kịp động thủ, cứ như vậy ngã xuống.

Nhìn thi thể trên mặt đất, mật thám núp trong bóng tối kịp thời xuất hiện.

“Tô công tử, ngài không sao chứ?"

“Tô công tử, chúng ta bảo hộ không chu toàn, kính xin công tử trách phạt!"

“Tô công tử..."

Tô An Lâm phất tay, có chút buồn cười nói:

“Có gì mà phải xin lỗi chứ, người vừa rồi tới, cho dù các ngươi ở đây, các ngươi cho là có thể ngăn cản được nàng ta sao?"

“Ách.."

“Được rồi, tất cả giải tán đi?

“Tạ ơn Tô công tử tha thứ"

“Ngươi cũng giải tán đi"

Tô An Lâm nói với tiểu cô nương.

Bây giờ mọi người đều biết mặt hắn rồi, Tô An Lâm cũng không có tâm trạng đi dạo tiếp nữa, chỉ muốn rời khỏi.Lôi đài ngoài thành và việc chiêu thu đệ tử vẫn đang hừng hực khí thế tiến hành.

Những chuyện này đều không cần Tô An Lâm quan tâm, hắn ở trong thành, sống thoải mái nhàn nhã.

Buổi chiều, Hoàng đế cùng văn võ bá quan muốn cầu kiến Tô An Lâm để cảm tạ chuyện hắn cứu dân chúng toàn thành, càng muốn cảm tạ hắn đã đánh chết bà ngoại Thiên Sơn.

Phải biết rằng, bà ngoại Thiên Sơn rõ ràng đã ủng hộ phe Hồ Quốc, còn đánh chết Đại tướng Đại Viêm triều, làm cho sĩ khí của họ sa sút.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao lúc trước Hoàng đế và Thái Thượng Hoàng thỉnh cầu Tô An Lâm ra tay.

Chỉ là đã bị Tô An Lâm cự tuyệt.

Không ngờ bà ngoại Thiên Sơn kia ăn gan báo, chủ động tìm tới cửa, chuyện này thật sự làm cho Hoàng đế cùng văn võ bá quan buồn cười chết mất.

Vì vậy, họ muốn cầu kiến Tô An Lâm để đáp tạ hắn.

Tuy nhiên, Tô An Lâm không muốn gặp.

Hắn xem như đã hiểu được tâm tư của đám văn võ bá quan này, nói chuyện phiếm với họ cũng giống như chơi đố chữ, rất khó chịu, cho nên dứt khoát không gặp.

Buổi tối, hắn được sắp xếp đến một tẩm cung bên cạnh hoàng cung chuyên thiết kế cho khách quý.

Tô An Lâm đương nhiên là không khách khí, lập tức ở lại chỗ này.

Không thể không nói, đúng là đủ xa hoa, không chỉ có vô số hạ nhân mà còn có mỹ nhân làm bạn.

Tô An Lâm không cho người hầu hạ mà đi nghỉ ngơi sớm.

Nhưng không ngờ, nửa đêm canh ba, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.

Trong lòng Tô An Lâm khẽ động, lên tiếng:

"Ai?"

“Tô công tử, là ta!"

Giọng nói này nghe có chút quen thuộc, nhưng hắn không nghĩ ra ngay được là ai.

Tô An Lâm cảm thấy kỳ quái, vừa rồi đang định nghiên cứu môn công pháp Tát Đậu thành binh này, giờ thì chỉ có thể đi ra mở cửa.

Cửa nhẹ nhàng đẩy ra, đập vào mắt hắn là một thiếu nữ có dáng người cân đối, nàng mặc một chút vải vóc, chỉ có thể miễn cưỡng che phủ bờ mông.

Đây có phải là váy ngắn không?

Vấn đề là chiếc váy ngắn này...Nó quá ngắn đi!

Bình thường, Tô An Lâm nhìn nữ nhân là nhìn chân trước, người có đẹp hay không toàn bộ là nhờ đôi chân.

Sau đó, hắn mới ngước mắt nhìn gương mặt nữ nhân và biết ngay là ai.

Hóa ra là cô nương ăn đậu hũ thối vào ban ngày.

“Thì ra là ngươi sao, ách...ngươi vẫn muốn ăn đậu hũ thối à?"

Nhìn đối phương rụt rè, vẻ mặt thẹn thùng, Tô An Lâm cố ý nói đùa.

Ngay tức khắc, mặt nữ nhân lập tức đỏ lên, gần như muốn chảy ra nước, cúi đầu, không dám nhìn Tô An Lâm mà nói:

“Đã từng gặp Tô công tử, ta...Ta đến đây, tìm ngươi...Tìm ngươi chơi!"

Nói xong, tiểu cô nương lập tức hối hận, rất muốn tìm một khe hở chui vào.

Không ngờ mình lại nói tìm Tô công tử chơi!

Chuyện này không hợp thói thường quá rồi.

Tô An Lâm mỉm cười, thuận miệng dò hỏi: “Ngươi tên gì?"

“Dương Mễ"

Dương Mễ ngượng ngùng nói, hơi lúng túng rồi:

“Vừa rồi ta không phải có ý kia, không phải chơi, ách."

Tô An Lâm cười nói:

“Được rồi, ta biết rồi, bệ hạ phái ngươi tới đây đúng không?"

1002 chữ