Chương 1241: Tu Luyện Công Pháp

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1241: Tu Luyện Công Pháp

Nhưng nếu tu luyện môn công pháp này, vậy thì khác rồi.

Một khi vận chuyển Thôn Thổ Công này, có thể đùa bỡn lực lượng đan dược rất tốt, điều này có nghĩa là không cần lo lắng sẽ bị nổ tung thân thể, cùng lắm chỉ là lãng phí một chút dược lực mà thôi.

Căn cứ vào đó, Tô An Lâm mới có thể sinh ra ý nghĩ khen ngợi Dương Mễ một chút, đạt được công pháp này, hắn về dạy lại muội muội và đại ca cũng tốt.

Dương Mễ biết mình đã hiểu lầm, cả khuôn mặt đỏ bừng:

“Thực xin lỗi Tô công tử, vừa rồi ta..."

“Ngươi vừa mới nghĩ cái gì? Đúng rồi, ngươi tới đây sẽ không phải..."

“Là cha ta bảo ta tới, nói Tô công tử ngươi có ý với ta, vì thế mới để ta tới đây.

Dù sao nàng cũng là tiểu cô nương chưa xuất giá đấy, nói đến chuyện này, vẻ mặt đỏ bừng, cũng không dám giương mắt nhìn Tô An Lâm.

Đây có lẽ chính là thiếu nữ phong tình trong truyền thuyết.

Trong lòng Tô An Lâm cảm thán, nhếch miệng mỉm cười:

“Cha ngươi cũng là vì tốt cho ngươi thôi, bây giờ chẳng phải là có đan dược ăn sao, cầm đi “Ừm, cám tạ Tô công tử.

Dương Mễ nhận lấy đan dược, bắt đầu ăn.

Đan dược này lớn bằng nắm tay, vốn dĩ là phải cắn từng miếng từng miếng rồi nuốt, thế nhưng Dương Mễ là người tu luyện Thôn Thổ Công, chỉ cần một phát là có thể ăn hết đan dược.

Sau đó, cảnh tượng khiếp sợ xuất hiện.

Miệng của nàng thế mà lại há to gần bằng cái đầu, sau đó nuốt một phát vào.

‘Miệng của nàng quả nhiên có thể nhét rất nhiều thứ nha.

Tô An Lâm khiếp sợ. Nhưng hắn cũng nhận thấy được, miệng nàng có vô số cỗ linh khí lưu chuyển, đây là do nàng vận chuyển công pháp.

Đan dược này rất quý giá, với thực lực của Dương Mễ cũng không thể tiêu hoá hoàn toàn.

Nhưng có sự trợ giúp của Thôn Thổ Công, nàng thế mà lại không sao.

“Môn công pháp này của ta là để ta ăn những đan dược khác, đều có thể tiêu hóa, đương nhiên, nếu chênh lệch quá lớn thì chắc chắn là không được, cũng có giới hạn.

Dương Mễ giải thích.

"Không tệ, có thể cho ta công pháp này không? Ta rất hứng thú với nó, đổi lại, ngươi cần gì cũng có thể nói với ta?"

Mặc dù Tô An Lâm có thể cướp, nhưng hắn không phải người như vậy.

“Tô công tử, ngươi khách khí quá rồi, đan dược vừa rồi ngươi tặng ta rất trân quý, để cho ta hưởng lợi không nhỏ, ta làm sao có thể muốn đồ của ngươi nữa chứ? Đợi về nhà ta sẽ lấy công pháp này đưa cho ngươi.

“Vậy được rồi"

Dương Mễ thi lễ, trước tiên rời khỏi đi lấy công pháp.

Mất khoảng nửa giờ, nàng đã quay lại, lấy Thôn Thổ Công giao cho Tô An Lâm.

“Công pháp này có một vài nội dung cần phải chú ý, ví dụ như người tu luyện, luyện tới bậc cao thâm, có thể thường xuyên đói khát!"

“Ừm, nói chi tiết cho ta biết đi"

Hai người ngồi xuống, thế là cuộc trò chuyện thú vị hơn.

Điều Tô An Lâm không biết chính là, ở bên ngoài, ánh mắt Cầm Tiên Tử đang mờ mịt nhìn chỗ ở của hắn.

Thật ra, lúc chạng vạng tối nàng đã tới rồi.

Vì nàng nghe nói Tô An Lâm ở lại đây, vốn dĩ định đi vào hỏi thăm chuyện hôm nay.

Dù sao nàng cũng nghe nói Tô An Lâm thế mà gặp phải cường giả Nhập Linh cảnh, đó là Nhập Linh cảnh đấy, cho dù Tô An Lâm có lợi hại hơn nữa chỉ e cũng bị quá sức.

Vì thế, nàng đã nói trước với Ảnh trưởng lão và đám người Vấn Vô Tình một tiếng rồi mới tới đây.

Thật ra, nàng cũng không biết vì sao mình lại sốt ruột như vậy, nhưng muội muội trong thân thể luôn luôn nói với nàng, bảo nàng đến xem thế nào.

Đến thì đến thôi, nhưng không ngờ vừa mới đến cửa thì thấy một nữ hài tử đi vào.

Là được cha nàng đưa tới.

Từ cuộc trò chuyện giữa nàng ta và cha nàng ta, nàng biết được nữ hài tử này được đưa đến trên giường Tô An Lâm.

Chuyện này sao có thể?

Trong chốc lát, nàng vô cùng phẫn nộ, vốn dĩ nàng muốn xông qua, nhưng nghĩ lại, mình tức giận như thế làm gì?

Thật buồn cười.

Mặc dù nàng từng tiếp xúc da thịt với Tô An Lâm, nhưng khi đó, nàng vẫn luôn cho rằng đó là tình thế bất đắc dĩ, là vì giải độc mà thôi.

Thế là nghĩ đi nghĩ lại, không ngờ tới nữ hài tử kia lại đi ra.

‘Chắc chắn là vì bị đuổi ra ngoài.

Nhưng không ngờ, chỉ chốc lát sau, Dương Mễ lại quay lại.

Cách ăn mặc rõ ràng cũng khác với lúc nãy.

Điều này khiến cho nàng cực kỳ tức giận, vì vậy nàng quyết định đi qua đó nghe thử xem rốt cuộc bên trong đã xảy ra chuyện gì.

Thế là nàng lặng lẽ đi lên mái nhà, vụng trộm nghe lén.

“Thì ra là vậy, miệng còn có thể nuốt một vật lớn như thế sao?

“Ôi ôi ôi, vậy thì đau lắm nhỉ?"

Giọng nói của Tô An Lâm truyền đến trong phòng.

“Không sao, không đau đâu?

Dương Mễ dịu dàng nói.

“Vậy được rồi, ngươi mạnh thật đấy, đến ta còn kinh ngạc mà.

“Hì hì ha ha, ta còn có thể như vậy, như vậy..."

Trong phòng, Dương Mễ hướng về phía Tô An Lâm, hai tay kéo miệng mình ra, kéo tới kéo lui, da mặt nàng có thể kéo rất dài, căn cứ vào đó, miệng mới có thể mở rộng ra.

1099 chữ