Chương 1244: Đó Là Chuyện Đương Nhiên
Cầm tiên tử thoáng chốc liền sững sờ, ngay sau đó khuôn mặt ửng đỏ lên khiến nàng càng thêm xinh đẹp và tràn đầy khí chất.
“Có lời này của ngươi là đủ rồi, hy vọng ngươi đừng quên đi.
Tô An Lâm hôn lên đỉnh đầu Cầm tiên tử, rồi khẽ cười nói:
“Còn về quan hệ của chúng ta, ta thấy cũng không cần thiết phải giấu giếm nữa, ta đã quyết định lần này về nhà ta sẽ đưa ngươi đi cùng, ngươi thấy thế nào?"
Cầm tiên tử sững sờ, ngay sau đó nàng ra sức gật đầu.
Đưa nàng về nhà ra mắt muội muội và đại ca của Tô An Lâm cũng coi như là một lời hứa hẹn chính thức mà Tô An Lâm dành cho nàng.
Giờ khắc này, Cầm tiên tử hoàn toàn mở rộng tâm tư một lòng tin tưởng Tô An Lâm.
“Được, ta đi cùng ngươi, nhân tiện cũng đi đến nhà ta một chuyến nhé.
Cầm tiên tử bất chợt nói.
“Ta muốn tế bái mẫu thân của mình"
Cầm tiên tử dùng sức nắm chặt lấy tay của Tô An Lâm, như thể sợ hắn đi mất vậy, rồi lại nói tiếp:
“Ngươi sẽ không phụ lòng ta chứ?"
Tô An Lâm sững sờ, nhưng ngay sau đó bật cười nói:
“Sao ngươi lại đột nhiên nói thế này?"
“Vì cha nương ta, năm đó nương ta không chịu nghe lời người khác khuyên mà đã gả cho một ma cờ bạc là cha ta, sau khi sinh ra ta và muội muội chưa được bao lâu, bà đã mất đi vì bệnh tật. Mà sau đó cha ta còn đem bán ta và muội muội đi, ta hận nam nhân, cho nên khi ấy ta từng lập lời thề, rằng đời này sẽ không gả!"
Tô An Lâm phì cười, nói:
“Thảo nào khi đó ngươi lại ghét nam nhân đến như vậy, cứ lạnh lùng như băng sương"
“Ừm, cho nên Tô An Lâm, ngươi không được ức hiếp ta “Đó là chuyện đương nhiên.
Thấy dáng vẻ thẹn thùng của Cầm tiên tử, thoáng chốc đáy lòng Tô An Lâm lại rộn ràng hẳn lên:
“Dù sao cũng không có việc gì, hay là chúng ta..."
Thấy điệu bộ này của Tô An Lâm, Cầm tiên tử còn không biết hắn nghĩ gì hay sao.
Nàng vội vã xốc tấm chăn lên, xoay người một cái, trên người nàng đã phủ thêm một tấm thảm mỏng.
“Ớ... Văn Quân, ngươi thế này..."
Tô An Lâm ngây người, hai người họ cũng đã ở cùng nhau rồi, sao nàng còn không cho hắn chạm vào nàng chứ? Cầm tiên tử khẽ cười nói:
“An Lâm, tuy rằng hiện tại chúng ta ở bên nhau, nhưng ngươi vẫn chưa chính thức lấy ta đâu, cho nên rất xin lỗi"
“Vậy tối hôm qua"
Cầm tiên tử ngại ngùng nói:
“Tối hôm qua là ngoài ý muốn, cũng không phải là ta tự nguyện, nếu bây giờ ta đánh lại ngươi ta đã sớm chạy đi rồi.
Tô An Lâm nhếch miệng bất lực nói:
“Ngươi thế này làm ta rất khó chịu.
“Hừ, nam nhân các ngươi sao cứ mãi nghĩ đến chuyện đó vậy, thật sự không biết có gì tốt nữa.
“Vậy tối hôm qua ngươi còn mãnh liệt như thế? Rõ ràng ngươi cũng rất hưởng thụ mà"
Tô An Lâm không nhịn được liền nói ra, hắn cảm thấy nữ nhân đúng thật là chỉ biết nói ngoài miệng, ngoài miệng lúc nào cũng hô hào không muốn không muốn, nhưng thực ra trong lòng muốn chết được.
Cầm tiên tử nhớ đến những màn chủ động của mình tối hôm qua, nhất thời cũng không giả vờ thản nhiên được nữa.
“Vậy ta cũng không còn cách nào, nói chung, chúng ta chưa chính thức trở thành phu thê thì không được làm chuyện đó, hơn nữa, chúng ta tu luyện Hàn minh công, trước khi chưa đạt đến cấp bậc Đại thành, vẫn nên ít làm chuyện đó vẫn tốt hơn, để tránh ảnh hưởng đến tu vi Đó là ngươi ảnh hưởng, chứ ta không có ảnh hưởng gì.
Tô An Lâm rất muốn nói câu này.
“Được rồi, dậy sớm chút đi, ta cảm ứng được bên ngoài có rất nhiều người đến đây"
Cầm tiên tử nhanh chóng mặc quần áo vào.
Tô An Lâm chỉ có thể no mắt mãn nhãn, qua một lúc sau Cầm tiên tử đã đi ra ngoài.
Hết cách, Tô An Lâm cũng ngồi dậy.
Vừa ra khỏi cửa, Hoàng đế Lý Khai và văn võ bá quan đã đứng ở bên ngoài chờ sẵn.
Cảnh tượng phô trương thế này làm cho Tô An Lâm cảm thấy có chút ngượng ngùng.
“Tô thân truyền, ngươi dậy rồi, đêm qua ngủ có ngon hay không"
Lý Khai dẫn theo một lão thái giám đi đến trong viện, thấy Tô An Lâm liền vội vã đi tới nghênh đón.
“Cảnh vật nơi đây thanh tịnh đẹp đẽ, đương nhiên ta ngủ cũng thấy rất ngon giấc, nhưng bệ hạ, mới sáng sớm ngài đã đến đây làm ta thụ sủng nhược kinh.
“Ngươi là khách nhân tôn quý nhất của triều Đại Viêm ta, đây là điều nên làm, sáng sớm nha đầu Dương Mễ đã nói với ta rồi, không biết Tô thân truyền còn cần công pháp gì nữa không, ta có thể đưa tới?"
Tô An Lâm khoát tay, nói:
“Không cần, lát nữa ta phải đi rồi, ta đi xem xem tiến độ hiện trường thi công thu nhận đệ tử thế nào? “Vậy được rồi, nếu có cần gì cứ việc nói ra, với lại, buổi tối ngươi vẫn ở lại nơi này đi, Tô thân truyền hiếm khi đến đây một chuyến, hãy để chủ nhà ta được tiếp đãi ngươi hết mình Tô An Lâm nhìn thoáng qua gian phòng ở đằng sau, rồi lại liếc nhìn sang Cầm tiên tử.
Ừm, vẫn nên ở lại chỗ này thì hơn.
1021 chữ