Chương 1257: Kế Thừa Thân Thể
Ngay sau đó, Tô An Lâm mới biết tại sao lại cảm thấy thân thể mình có cảm giác không được tự nhiên, vì thân thể hắn căn bản không hề tới, vẫn còn ở trong Nhẫn Trường Sinh.
Biết được điều này, Tô An Lâm hiểu ra Nhẫn Trường Sinh đang muốn cho hắn tiến vào cơ thể đối phương để lấy bản nguyên đao.
“Ta hiểu rồi"
Tô An Lâm chui vào trong cơ thể Trương Lâm, lúc này thân thể hắn bắt đầu khôi phục, lục phủ ngũ tạng trong cơ thể đều được chữa trị, là tiên khí bên trong Nhẫn Trường Sinh đang chữa cho hắn.
Nhưng vấn đề là, hắn vừa đến đây, tu vi tổng thể quá mạnh mẽ, mà cơ thể này lại quá yếu, căn bản không thể nào chứa đựng được tu vi của hắn.
Muốn hoàn toàn khôi phục đến trạng thái đỉnh cao thì chỉ có thể từ bỏ cơ thể mới này, trở về cơ thể của chính mình.
Nhưng nếu thế, bản nguyên đao do cơ thể này sinh ra cũng mất luôn.
Ừm, nói cách khác, bây giờ hắn có thể sử dụng cơ thể này để tu luyện bản nguyên đao, tới khi gặp phải đối thủ thực sự khó nhằn thì có thể ngay lập tức dùng cơ thể mình để chiến đấu.
Tất nhiên, nếu thế cơ thể không thuộc về hắn này cũng sẽ chết đi. Hiểu được điều này, Tô An Lâm biết mình không có gì nguy hiểm, thế thì đơn giản.
“Vậy thì ta dùng thân thể của ngươi để tu luyện vậy"
Hắn vừa mới quyết định như vậy xong, bỗng nhiên có mấy bóng người xuất hiện.
“Trương Lâm, đại bá ta tìm ngươi vất vả lắm đấy"
"Trương Lâm, đại sư tỷ Đệ Ngũ Tịnh Di của Hợp Hoan môn rất thích ngươi, muốn cùng ngươi hoan hảo, thế mà ngươi còn không vui, ngươi đúng là một tên khờ!"
Nhìn sắc mặt hơn mười người xung quanh, Tô An Lâm hơi nhíu mày lại, xem ra những người này không có ý tốt.
Hắn kế thừa thân thể của Trương Lâm nên cũng có cả ký ức, vốn đang định chiến đấu, nhưng ký ức khổng lồ lại khiến hắn không nhịn được khuỵu xuống đất.
Đau! Quá đau!
Tin tức ký ức khổng lồ giống như nước biển vỡ đê chảy vào trong đầu hắn, lúc này hắn chỉ có một suy nghĩ, đó chính là đầu đau như muốn nổ tung.
Hắn muốn thoát khỏi cơ thể này ngay lập tức nhưng không được, hắn biết một khi thoát ra sẽ có kết quả như thế nào, đó chính là từ bỏ. Vất vả lắm mới phát hiện được một thân thể có bản nguyên đao, bây giờ mà từ bỏ, sau này thì sao, tiếp tục từ bỏ ư? Vậy không phải hắn tu luyện nhiều năm như thế cũng thành công cốc sao?
Tô An Lâm cắn răng kiên trì, chỉ là hắn vẫn đánh giá cao tâm lý năng lực chịu đựng của mình. Rất nhanh, hắn kêu lên một tiếng đau đớn, vì quá mức đau đớn nên lập tức hôn mê.
"Ta tên là Trương Lâm, là nguyên thiếu chủ của Trương gia, cha ta bị người khác hãm hại đánh chết, mẫu thân cũng bị hại chết, về sau họ xuống tay với ta, lại không nghĩ rằng ngay lúc họ sắp ra tay, yêu nữ đại sư tỷ Đệ Ngũ Tĩnh Di của Hợp Hoan Môn lại muốn bắt ta làm lô đỉnh, hoan hảo với nàng!"
Tô An Lâm mê man, hắn dần dần hấp thu ký ức của Trương Lâm trong giấc mơ.
Thế giới này là Quỷ Châu đại lục.
Sao lại là Quỷ Châu? Vì sao lại lấy một cái tên tà khí như thế? Rất đơn giản, đó là một thế giới bị tà tu thống trị.
Mấy ngàn năm trước, hai thế lực lớn chính đạo và tà đạo vì tranh đoạt một thánh khí và truyền thừa tiên nhân mà đã xảy ra một trận chiến lớn kinh thiên động địa. Trận chiến này kết thúc bằng việc tu sĩ chính đạo xuống dốc thảm hại. Từ đó về sau, tu sĩ chính đạo kéo dài hơi tàn, tu sĩ tà đạo chiếm cứ đất lành của môn phái chính đạo để tu hành, hoàn toàn trở thành chúa tể nơi này. Mấy ngàn năm qua đi, tu sĩ môn phái tà đạo dần dần phát triển lớn mạnh, về phần môn phái chính đạo đã sớm trốn tránh đến chỗ nào rồi không biết.
Sau khi hiểu rõ những điều này, Tô An Lâm thổn thức, vậy mà tà đạo ở thế giới này lại mạnh mẽ như thế. Nơi mà Trương Lâm sinh sống là một thành trì khá lớn, gần đó có trên trăm môn phái tà đạo, Hợp Hoan Môn là cường đại nhất trong đó. Thành trì mà hắn sống tên là Hoa Thành, chính là một thành trì lớn do Hợp Hoan Môn trực tiếp thống trị.
Trong một thiên viện, Tô An Lâm mơ màng tỉnh lại. Hắn cảm thấy vẫn còn choáng váng, không khỏi bất đắc dĩ, hình như đây là một lần bị thương nặng nhất từ khi xuyên qua đến nay. Mặc dù thương thế này cũng không phải do người khác tạo ra, mà là vì hấp thu ký ức, nhưng dù như thế nào, trong quá trình hôn mê, mình vẫn luôn ở trong một trạng thái cực kỳ nguy hiểm, dù là một đứa trẻ mấy tuổi cũng có thể làm hắn bị thương. Đương nhiên, chuyện như vậy đã không xảy ra, cũng không phải nói người bắt hắn có lòng tốt, mà dựa theo ký ức, hắn biết Đại sư tỷ Đệ Ngũ Tĩnh Di của Hợp Hoan Môn coi trọng hắn, còn ra lệnh cho Trương gia tắm rửa sạch sẽ cho hắn, tìm một ngày lành tháng tốt đưa đến khuê phòng của nàng để nàng hưởng thụ.
1057 chữ