Chương 1274: Động Thủ
Nhưng bây giờ...
Tô An Lâm thẳng thừng cự tuyệt:
“Xin lỗi, không cần “Hả? Thú vị đấy, không hổ là người được Đệ Ngũ Tĩnh Di nhìn trúng, ngươi lại dám cự tuyệt ta.
“Có vấn đề gì sao?"
Tô An Lâm hỏi ngược lại.
"Ngươi cũng biết, cự tuyệt ta rất đơn giản, nhưng lần sau ngươi muốn tranh đoạt Bạch Đan, người của ta sẽ cố ý nhằm vào ngươi, chưa nói đến những cái khác, cơ hội ngươi có thể cướp được Bạch Đan sẽ giảm đáng kể! Ngươi còn muốn cự tuyệt ta không?"
“Nếu không có việc gì nữa thì ta phải đi đây, xin cứ tự nhiên"
“Khanh khách..Tốt, tốt, ta đánh giá cao một người có cốt khí nam tử như ngươi, đến lúc đó đặt trên người ta, nhất định cảm giác rất tuyệt vời!"
Không ngờ Bạch Y Linh không hề tức giận mà ngược lại bộ dáng còn rất vui vẻ.
Sau đó, nàng quay đầu rời đi, còn bỏ lại một câu:
“Ta chờ ngươi tháng sau tới cầu xin ta..."
“Không biết nữ nhân kia đã tu luyện công pháp gì, tuy là ở đây chỉ có hai năm, thế nhưng đã có hơn một trăm đạo lữ"
Trên đường trở về, Phương Linh nói chuyện.
Thịt rắn trong rừng đã bị xử lý nội tạng, Tô An Lâm lập tức bỏ thịt rắn vào trong Trường Sinh Giới, cứ thế trở về.
“Một trăm người, nhiều vậy mà đã chết hết rồi sao?"
Tô An Lâm nhịn không được hỏi.
“Cũng không hẳn, hầu hết đều là chết trận lúc cướp đoạt Bạch Đan, thật ra, nếu có thể trở thành đạo lữ của Bạch Y Linh vẫn có rất nhiều chỗ tốt, cái khác thì không nói, nàng chắc chắn có thể che chở đạo lữ của mình, trừ chuyện đó ra, nếu ngươi chọc cho nàng vui vẻ, nàng sẽ ban thưởng đồ tốt giúp ích cho tu vi ngươi. Nói chung là ta chưa bao giờ nghe nói có chuyện nàng cố ý giết đạo lữ của mình, trừ phi đạo lữ của nàng làm chuyện gì chọc nàng tức giận, vậy nàng quả thật sẽ động thủ Trở lại chỗ ở, lúc này trời đã tối.
Trên đường phố tối tăm, có vài người tụm năm tụm năm tụm ba đi trên đường phố, tìm kiếm người đơn độc, đi tranh đoạt thức ăn, hoặc là vũ khí, hoặc là...đơn giản là chỉ muốn giết người.
Ở đây, mỗi một địa bàn đều bị phân chia rất rõ ràng.
Phương Linh đi nấu cơm, Tô An Lâm tiếp tục tu luyện.
Lần này lại kiếm được không ít bản nguyên, hắn cảm giác mình đã nắm trong tay 20% lực lượng bản thể của thân thể này.
Cộng thêm lực lượng bản nguyên của thân thể này, thực lực cách lục phẩm cũng không còn bao nhiêu.
Nhưng như thế vẫn chưa đủ, ít nhất nếu muốn đối phó với Bạch Y Linh kia vẫn còn thiếu rất nhiều.
Tu luyện nửa canh giờ, cuối cùng bên ngoài truyền đến mùi hương ngào ngạt.
Tô An Lâm xuống giường, đầu tiên là đi tắm rửa.
Sau đó đi vào sân, thấy Phương Linh ngồi trên ghế, trước mặt đã bày ba món ăn, tất cả đều là thức ăn được làm từ thịt rắn.
Thịt rắn xào, thịt rắn hầm và thịt rắn nướng.
Được nha, trông rất đơn điệu, nhưng không thể không nói, tài nấu nướng của Phương Linh rất tốt, đáng khen ngợi.
Không chỉ rất thơm, trong lúc tắm, Tô An Lâm đã ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt, hơn nữa màu sắc cũng rất đẹp mắt.
“Công tử, đồ ăn chuẩn bị xong rồi.
Thấy Tô An Lâm đi ra, Phương Linh vội vàng đứng dậy, nói:
“Vừa rồi thấy ngươi đang tắm rửa nên ta không gọi ngươi, nhưng ta vẫn chưa ăn, chờ ngươi đấy"
Nàng hiểu chuyện đến mức làm cho người ta đau lòng.
Tô An Lâm gật gật đầu:
“Ngồi đi, không cần câu nệ, ta cũng hơi đói bụng rồi, ăn thôi"
“À! Đúng rồi, thương thế của ta đã tốt lên rồi, tác dụng của mật rắn kia rất hiệu quả, sau khi ta ăn xong, vừa mới nấu cơm đã cảm giác miệng vết thương rất ngứa, sau đó phát hiện thế mà đã khỏi rồi"
“Vậy thì tốt rồi.
Tô An Lâm cũng nhận thấy thanh máu trên đỉnh đầu nàng đã hồi phục.
Ăn cơm xong, Tô An Lâm nghiên cứu Hấp Huyết ma đao.
Sau khi hấp thu bản nguyên Đao, rõ ràng cảm giác được, sự lĩnh ngộ của hắn đối với đạo cũng sâu hơn.
Đây không chỉ là tác dụng ở trên thanh Hấp Huyết ma đao này, mà còn có tác dụng ở trên chính người hắn.
Nói cách khác, dù hắn sử dụng đao khác thì vẫn có hiệu quả.
Bây giờ, hắn dần dần thử vận dụng đao pháp của bản thể, dùng Hấp Huyết ma đao biểu hiện ra.
Tu luyện một hồi đã tu luyện đến nửa đêm.
Trong phòng.
Phương Linh đã nằm trong chăn từ sớm, cửa sổ bên nàng trùng hợp có thể thấy bên phía Tô An Lâm, sau khi thấy Tô An Lâm cố gắng chăm chỉ như vậy, trong lòng nàng khẽ thở dài, cảm giác được không thể tưởng tượng nổi.
“Trễ vậy rồi mà vẫn còn tu luyện, chẳng trách thực lực lại mạnh như vậy, sau này ta cũng nhất định phải cố gắng thôi..."
“Thôi, đi ngủ sớm một chút, sáng sớm mai còn phải làm bữa sáng..."
Tô An Lâm tới nơi này là vì rèn luyện Hấp Huyết ma đạo.
Bởi vậy ngày hôm sau ăn xong bữa sáng, hắn đã nói với Phương Linh:
“Hôm nay ta sẽ đi sau núi một chuyến, ngươi ở đây nhớ chú ý an toàn, nếu đánh không lại thì không cần quan tâm đến thức ăn, cứ chạy trốn là được, sau khi ta trở về sẽ giải quyết họ"
Sau khi nói xong, Tô An Lâm lập tức rời khỏi đây.
1028 chữ