Chương 1302: Không Cần Luyện Võ
"Chỗ tiền vàng đó về sau cũng là của ta hết, Lưu chưởng quầy, chuyện này giao cho ngươi đấy.
"Yên tâm đi lão đại"
Lưu chưởng quầy nói xong chuẩn bị rời đi luôn.
Nhưng lúc mọi người ở đây đang bàn luận sắp xong, ngoài cửa đột nhiên xuất hiện một cái bóng đen.
"Lưu chưởng quầy, không thể ngờ được người như ngươi lại quậy chung với đám giặc cỏ này, ngươi có biết đây là tội lớn đáng chém đầu không hả!"
Lưu chưởng quầy bị hoảng sợ, hắn vừa nghe thấy giọng nói này, trong lòng lập tức run lên:
"Tô... Tô bộ đầu.
Người đến đúng là Tô An Lâm!
Đám giặc cỏ cũng nhìn ra cửa, người vừa xuất hiện đúng là tên Tô An Lâm chúng phải đối phó.
"Ha ha ha, Tô An Lâm, chúng ta đang muốn tìm cách tiêu diệt ngươi, không ngờ ngươi lại còn dám xông lên đây.
Lão đại của đám giặc cỏ mừng rỡ nói, hắn phát hiện Tô An Lâm chỉ có một mình một người, như vậy không phải là đang tự đâm đầu vào cái chết sao?
Đám người lập tức rút đao ra, vây kín xung quanh Tô An Lâm.
Tô An Lâm nhìn đám người này, khóe miệng cong lên thành nụ cười.
"Hải Đường, xuất hiện đi, những người này giao hết cho ngươi đấy." Đằng sau dáng người to lớn của Tô An Lâm, xuất hiện thân hình Phương Hải Đường.
Thấy dáng người đầy đặn phập phồng của Phương Hải Đường, cả bọn giặc cỏ hưng phấn lên. Đặc biệt là lão đại của đám giặc cỏ, hắn há miệng cười, ngữ khí ngả ngớn nói:
"Chậc chậc, tiểu mỹ nhân đến đây làm gì, đang muốn thử xem sự lợi hại của huynh đệ chúng ta sao? Ha ha ha...
Nhìn họ nở nụ cười đáng khinh, Phương Hải Đường chau mày lại.
"Chính các ngươi đã giết chết nhiều người như vậy, các ngươi thật đúng là đáng chết"
"Đặc biệt là ngươi, Lưu chưởng quầy, ta đã từng mua đồ ở nhà ngươi, không ngờ ngươi lại dám đi cấu kết với giặc cỏ để hại người khác!"
Lưu chưởng quầy bị Phương Hải Đường dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm, trong lòng nổi lên chút sợ hãi, có điều hắn cậy vào bên mình có nhiều người, vẫn cố tỏ vẻ kiên cường nói:
"Bên phe chúng ta có nhiều người như vậy, sao nào, ngươi cho rằng các ngươi có thể đối phó được với chúng ta hay sao, thật đúng là không biết tốt xấu!"
Tô An Lâm nhìn Phương Hải Đường gật đầu nói: "Nếu muốn trở nên mạnh mẽ hơn thì chuyện tiếp theo ta sẽ giao hết cho ngươi"
Tô An Lâm biết, đây là lần đầu tiên Phương Hải Đường ra tay, mà mục tiêu của nàng là phải giết người. Nàng đang vô cùng hồi hộp khẩn trương, nàng sắp phải giết người, nhưng, nàng thật sự không dám ra tay.
"Không dám à?"
Tô An Lâm nhìn nàng nói:
"Nếu ngươi không dám thì về sau cũng không cần phải luyện võ nữa đâu" Phương Hải Đường cắn răng, nổi giận hét lên một tiếng, lao đến phía trước. Nàng dùng bản tay trần, nháy mắt giết đến trước mặt lão đại giặc cỏ. Kim Cương Thiết Cốt Công!!
Phương Hải Đường vừa ra tay đã sử dụng sát chiêu, một quyền này nện lên trên trán lão đại giặc cỏ, hắn ta kêu lên một tiếng, đầu óc đã bị đánh vỡ toác ra, óc văng tung tóe, chết ngay tức thì.
Không chờ đến lúc những tên giặc cỏ khác phản ứng lại, bóng người của Phương Hải Đường đang nhanh chóng di chuyển, chỉ còn là tàn ảnh, một quyền một mạng người.
Một trận gào thét thảm thiết trôi qua, trên mặt đất toàn là thi thể nằm la liệt, chỉ còn lại một mình Lưu chưởng quầy đúng đó, hoảng sợ nhìn mặt đất.
"Tha mạng... Xin tha mạng... Ta cũng bị chúng ép buộc.."
Lưu chưởng quầy khóc lóc xin tha, nước mắt chảy ròng ròng.
Phương Hải Đường đã giết đến đỏ mắt, quyết đoán xuống tay, Lưu chưởng quầy bị đánh bay ra ngoài, chết thẳng cẳng.
Sau khi giải quyết chuyện này xong, Tô An Lâm và Phương Hải Đường trở về, báo cáo chuyện hang ổ của giặc cỏ lên trên, để huyện lệnh tự mình đi xem xét.
"Quả nhiên là một đám giặc cỏ, Tô An Lâm, đây thật sự là do ngươi làm?"
"Đúng thể"
"Tốt, tốt!"
Huyện lệnh vô cùng mừng rỡ:
"An Lâm, ngươi đúng là lợi hại, lần này ngươi đã lập công lớn rồi đấy, ta nhất định phải khen thưởng hậu hĩnh cho ngươi, hay là như này, lúc trước Phương Vu Thủy đã phó thác nữ nhi của hắn cho ngươi, mấy năm qua ngươi đã chịu khổ rồi, về sau không cần phải vậy nữa, nhi tử của ta là người tuấn tú lịch sự, cứ để Hải Đường gả cho nhi tử của ta, về chuyện lễ hỏi thì ngươi cứ yên tâm, ta nhất định sẽ làm cho ngươi vừa lòng, ha ha ha...
Chậc chậc, đây là khen thưởng? Hóa ra hắn còn chưa định từ bỏ Phương Hải Đường!
Tô An Lâm nhìn thoáng qua nhi tử đang đứng sau huyện lệnh.
"Hì hì, hì hì."
Đứa con này của hắn vừa béo lại vừa lùn, còn đang chảy nước dãi, Tô An Lâm vừa nhìn đã không nhịn được nhíu chặt mày lại.
Huyện lệnh hình như cũng phát hiện ra Tô An Lâm không thích con trai của hắn, vội vội vàng thò mặt tới, lặng lẽ nói:
"Tô An Lâm, ngươi yên tâm, chỉ cần ngươi đồng ý thì sau này, ngươi sẽ có rất nhiều chỗ tốt"
1049 chữ