Chương 1315: Ngưng Trọng

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,084 lượt đọc

Chương 1315: Ngưng Trọng

Ting ting!

Có tin nhắn đến.

Hắn mở điện thoại ra, thấy tin nhắn trong điện thoại, ngày mai là thứ bảy, hắn định hẹn hai người bạn thân đi câu cá.

“Đùng đùng!"

Tiếng gõ cửa làm Tô An Lâm giật mình, hắn liếc nhìn thời gian, bây giờ đã là 12h30.

“Muộn thế này rồi, ai gõ cửa đó?"

Ngay vào lúc hắn còn đang miên man suy nghĩ, bên ngoài truyền đến giọng nói yểu điệu của phụ nữ:

“An Lâm à, ta là chị dâu sát vách nhà của ngươi, ta thấy ngươi vẫn chưa tắt đèn, vẫn chưa ngủ sao"

Tô An Lâm khẽ thở phào một hơi, thì ra là chị dâu nhà bên.

Trước đó vào kỳ nghỉ hè, nguyên chủ đã làm việc bán thời gian bên ngoài, vì để tiện đi lại, hắn đã dọn ra khỏi ký túc xá trường học và đến sống ở đây.

Nhà sát vách là một đôi vợ chồng hơn ba mươi tuổi.

Người đàn ông tên Vương Bân, là quản đốc của công trường xây dựng.

Người phụ nữ tên Diệp Quyên là nội trợ ở nhà, dáng dấp rất xinh đẹp, trước sau mông cong ngực ưỡn.

Đôi vợ chồng này rất tốt, thấy hắn còn là học sinh nên rất quan tâm đến hắn, thỉnh thoảng còn mời hắn đến nhà ăn cơm.

Tô An Lâm đứng dậy đi mở cửa, ngọn đèn trong hành lang chợt sáng lên.

Diệp Quyên trước mặt hắn mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh, đôi chân thon dài thẳng tắp dán vào nhau, những đường cong kiêu hãnh kia dù cho có bộ đồ ngủ rộng rãi cũng không che lấp được.

“Thật ngại quá, đã muộn thế này, chị dâu còn đến làm phiền ngươi. Diệp Quyên khẽ cúi người xuống, váy ngủ không chịu được gánh nặng mà trễ xuống.

Tô An Lâm lấy tay sờ mũi, suýt chút máu mũi phun ra ngoài.

Hắn tỏ ra bình tĩnh hỏi lại:

“Chị dâu, không biết có chuyện gì cần ta giúp vậy?"

Diệp Quyên ngại ngùng nói:

“Chồng của ta làm không được, không biết có thể nhờ ngươi sang giúp đỡ hay không"

“Ách.."

Tô An Lâm có chút sững sờ, tình huống gì thế này, gió bắc thổi gió thu mát, ngươi có khó khăn ta giúp đỡ, ta sống ở nhà bên cạnh ta họ Vương sao?

“Đứa nhỏ nhà ta cứ khóc náo, muốn ăn đồ ăn ngon, nhưng chồng của ta nấu không ngon. Lần trước ngươi đến nhà ta nấu ăn rất ngon, có thể làm phiền ngươi đến giúp đỡ một chút không"

Tô An Lâm thoáng thất vọng:

“Ồ, chuyện này à..không thành vấn đề"

Hắn vừa mới nói xong, đột nhiên cảm thấy có gì đó bất thường.

Vì nguyên chủ từng đến làm khách nhà Diệp Quyên, hắn biết được đôi vợ chồng này không có con cái!

Theo bản năng hắn nhìn về phía sau lưng Diệp Quyên.

Từ ánh sáng đèn điều khiển bằng giọng nói trong hành lang, hình như có một bóng dáng người đàn ông đang ẩn nấp ở bên đó, nhìn từ hình ảnh phản chiếu, hắn thấy được bóng của một vật sắc bén.

Ánh mắt Tô An Lâm ngưng trọng lại, hắn nuốt nước bọt, cẩn thận nhìn kỹ dáng vẻ của Diệp Quyên.

Sắc mặt tái nhợt, trên cổ còn còn từng sợi gân xanh màu máu lan tràn ra khắp trên da thịt, trên hai cánh tay để lộ ra ngoài dường như còn có từng vết lốm đốm.

Thi ban?

Nhất là động tác của Diệp Quyên, lúc nói chuyện cứng ngắc, cứ như máu ở khớp nối ngừng vận chuyển mới khiến khớp nối cứng ngắc vậy.

"Reng reng..."

Lúc này, điện thoại rung lên, Tô An Lâm vô ý thức cầm lên, là chủ nhà đối diện gửi tin nhắn tới.

"Từ An Lâm, hai vợ chồng Diệp Quyên có vấn đề, đừng để ý tới họ! Lập tức đóng cửa lại ngay!"

Chủ nhà Bạch tỷ? Thế mà chủ nhà lại gửi tin nhắn tới, chắc chắn là biết điều gì đó. Chủ thuê nhà thế mà gửi tin tức, nhất định biết chút ít cái gì.

Tô An Lâm nhăn mày lại, cảm thấy có chuyện gì đó, chắc chắn Diệp Quyên có vấn đề, muốn lừa ta, sau đó...Chắc chắn là có vấn đề gì đó, đương nhiên Tô An Lâm sẽ không vô duyên vô cớ mở cửa ra.

Tô An Lâm lập tức nở nụ cười:

"Tẩu tử, ta đột nhiên nhớ ra mình còn có việc"

"Chỉ nấu một món ăn thôi mà, Vương đại ca của ngươi nói, nấu cơm xong sẽ...Ha ha ha... ngươi hiểu mà!"

Tô An Lâm chớp chớp mắt, đột nhiên thấy Diệp Quyên ngạo nghễ ưỡn ngực lên. Chơi lớn thật đấy, nhưng ta không dám đâu!

Tô An Lâm ngẫm nghĩ, quyết định đóng cửa:

"Vậy được, ta thay quần áo đã"

Tô An Lâm quyết định cứ kéo dài thời gian trước.

"Vậy ta sẽ chờ ngươi."

"Ầm!"

Tô An Lâm vội vàng đóng cửa, khóa kín lại! Sau đó hắn cầm điện thoại lên, phát hiện Bạch tỷ lại gửi tới mười ba tin nhắn.

Hắn đọc tin nhắn mới hiểu được, hóa ra vừa rồi Diệp Quyên cũng gõ cửa nhà Bạch tỷ, nhưng nàng nhìn qua mắt mèo, thấy vợ chồng Diệp Quyên lại đang cầm dao đứng trong hành lang. Lúc đó khuôn mặt đôi vợ chồng này lại vặn vẹo dữ tợn, ánh mắt hung tàn giống như quái vật giết người hay thấy trong phim vậy. Nàng cảm thấy không thích hợp, bèn giả bộ không ở nhà. Chỉ là không nghĩ tới vòng đi vòng lại, Diệp Quyên lại đến chỗ của Tô An Lâm.

"Bạch tỷ, ta nên làm gì đây?"

Tô An Lâm gửi tin nhắn đi.

"Ta đã báo cảnh sát rồi, bây giờ chúng ta phải bình tĩnh, ta đã đoán được đại khái có chuyện gì rồi, có lẽ chúng ta gặp phải chuyện tà môn gì đó"

1001 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right